Tu La Giới Chí Tôn - Chương 135: Cáp Tử
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
6


Tu La Giới Chí Tôn


Chương 135: Cáp Tử


2 canh giờ sau ở một nơi nào đó trên Thâm Uyên đại lục.

Ầm…

Một luồn sóng xung kích bắt đầu từ trên một chuyến thuyền cấp Địa Trạch lang tràng ra bốn phương khiến cho chim thú ở dưới một cánh rừng gầm gú không ngớt.

– ruốt cuộc các ngươi là người phương nào.

Một lão giã bộ dạng khá chật vật với một cánh tay đã có phần biến dạng khàn giọng hét lớn. Phía xa xa Hồ Nguyệt Nương đang giao chiến với với một lão già khác, linh lực cuồn bạo đánh cho một mãnh rừng phía dưới trở thành bình địa. Một cái tháp màu trắng phía trên có một mặt trăng khuyết không ngừng phát ra hào quang khiến cho nàng trở nên vô cùng thánh khiết. Bộ dạng nàng khá thong dong hiển nhiên đối thủ không quá mạnh.

Tinh gia ngồi trên lưng con khỉ đột to như một tòa núi nhỏ, nó đã trở lại bản thể. Tinh Gia gương mặt cười tươi như hoa nhún vai nói.

– Không phải các ngươi đã quá rành rồi sao.! Cái kia tên Bạch Diện thật có ý tứ a, còn biết chúng ta đến từ huyền Linh lại còn muốn cùng các ngươi làm một vố lớn. Chặc chặc.. ta thấy cái kiểu này giống như tự lấy đá đập vào đầu rồi.

Lão Già nghe Tinh Gia chăm chọc thì gương mặt co giặt vài cái. Hận không thể tác một cái cho Bạch Diện đang nằm bất tỉnh dưới kia cho đở giận. Hắn sớm đã phát hiện khí tức trên người đám người Tinh Gia đến từ Huyền Linh vốn định đưa tin về Tông môn nhưng Bạch Diện lại khăn khăn nói sử lí được. Kết quả vừa trở mặt thì đã bị thanh niên cường tráng tên Võ Thừa kia đập cho mổi tên một đấm khiến cả đám thành ra thừa sống thiếu chết.

Lão già này hít sâu một hơi gương mặt vô cùng kiên kị nhìn về phía Võ Thừa cũng đang nhìn hắn. Với phong thái của một bật vương giả trần gian nhìn xuống dân đen.

– Ruốc cuộc các ngươi muốn gì..? Nếu có thể bỏ qua cho chúng ta lần này ta cam đoan mọi chuyện hôm nay sẽ chỉ là một trận hiểu lầm, ta sẽ hoàn thành những gì các ngươi muốn.

Lão già này miệng thì nói chuyện nhưng bàn tay trong óng tay áo hắn đã xuất hiện một ngọc giản truyền tin, cái bộ dạng này dĩ nhiên muốn câu thời gian chờ cứu viện, lão nghĩ cho dù 3 người này có cường đại đến đâu thì khi viện binh của Vạn Độc Tông tới ba người này hẳn phải chết.

– Hủm.. dễ thương lượng vậy sau không nói sớm một chút chứ đạo hữu, đến a chúng ta đến đây ngồi tâm sự.

Tinh Gia gương mặt tươi cười vô cùng hòa ái gian hai tay chào đoán. Thế nhưng sắc mặt lão giả vừa nói chuyện lại càng âm trầm. Bởi vì lão phát hiện ngọc giản trên tay lão không có chút phản hồi giống như chìm vào vũng bùn sâu thẩm, lúc này có là óc heo đi chăng nửa cũng biết vùng không gian này đã bị người ta thi truyển thủ đoạn khiến cho ngọc giản truyền tin không có tác dụng.

Võ Thừa gương mặt không chút biểu tình còn Tinh Gia thì đưa tay lên sờ càm. Hồi lâu sau Tinh Gia mới lắc đầu nói.

– Định giỡn với Vạn Độc Tông các ngươi một hồi nhưng rất tiếc ta có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

Nói xong hắn nhìn Võ Thừa gật đầu một cái. Con ngươi lão giả này co rụt lại gương mặt lại hiện lên sự hung ác, cơ thể ẩn ẩn có dấu hiệu sấp nức toạt.

– Muốn tự bạo linh hải trước mặt ta? Ngươi còn chưa có tư cách này đâu.

– Tán Linh Giới

Võ Thừa hừ lạnh một tiếng linh hồn lực như kinh đào hãi lãng tràng ra khiến cho không gian xung quanh hắn rợn sóng với tốc độ không thể nào đo lường bao trùm ra một vùng không gian, tiếp đó chỉ thấy xa xa lão già muốn tự bạo linh hải cũng lặp tức bị chặn lại.

– Không…

Lão giả hét lớn một tiếng giống như bất lực từ trên không rơi xuống đất linh lực hoàn toàn tiêu tán.

– Ngươi là linh Vương không còn mạnh hơn linh Vương.?

Lão già gương mặt sợ hãi hét lớn, bởi vì thủ đoạn vô hình như thế này chỉ có Linh Hồn Giả mới có thể thi truyển.

Võ Thừa đưa ánh mắt tử vi màu vàng của hắn nhìn vào đôi mắt người này. Gương mặt hắn lặp tức vặn vẹo, không mất bao lâu thời gian tròng mắt hắn đã không còn tiêu cự. Linh hồn hải vở nát, hắn chết vì chính những tội lỗi của bản thân làm ra.

Xa xa lão giả đang giằng co với Hồ Nguyệt Nương thấy một màng này thì lông tóc dựng ngược. Trước mắt lão người thanh niên kia giống như một thần linh mang theo một bản kết tội cho bản thân lão, nhưng đều khiến lão trái tim như bị kim đâm là Võ Thừa lại đưa ánh mắt nhìn đến.

– Không ổn.

Lão lập tức vung tay tế ra một cây nhan vài hơn 1m, miệng lão phun ra một ngọn lửa màu nâu hiễn nhiên người vạn Độc Tông công pháp chủ yếu dùng độc dược để nhập đạo.

– Đồ tốt..

Tinh Gia ánh mắt sáng rực.

– Nhanh đó là Bản Mệnh Pháp Tướng của hắn nếu có thể luyện hóa sẻ là đồ tốt đó. Đừng cho hắn đốt sạch.

Tinh Gia có chút nóng lòng lên tiếng.

Võ Thừa thấy vậy cũng không chần chờ nhún một cái lặp tức hóa thành một đạo lưu quang bay đến còn cách hơn 100m hắn cách không đập xuống một bàn tay.

Lúc này lão già thấy Võ Thừa ra tay, sắc mặt cũng trở nên hung ác, cái biểu hiện này là sắp liều mạng. Lão há miệng to hơn khiến cho ngọn lửa cháy trên cây nhang lúc một nhanh rất nhanh đã cháy hết 1/3. làng khói màu nâu phát ra từ ngọn lửa đã hóa thành một con tích dịch khổng lồ trên bầu trời nhưng chỉ mới hình thành được một cái đầu và một cái chân.

– Con mẹ nó lại muốn thiếu đốt luân hải kích phát bản mệnh pháp tướng. Đầu đất nhanh một chút đập cho con thằng lằng của hắn bại liệt cho ta.

Tinh Gia đứng trên lưng con kinh kong ánh mắt đỏ hồng hét lớn giống như người ta đang đốt tiền của hắn vậy.

Võ Thừa cũng hét lớn một tiếng toàn thân hắn đã trở nên đen kịch. Bàn tay màu vàng khổng lồ trên bầu trời cũng được mạnh mẽ đánh ra. Hư không phát ra những tiếng vụng vở của thủy tinh bàn tay mang theo một loại lực đạo phá thiên diệt địa hung hăn đập xuống đầu con thằng lằng kia.

Tích Dịch cũng vương một móng vuốt vừa hình thành đón đở thủ chưởng của Võ Thừa đánh xuống.

Hồ Nguyệt Nương mài liễu nhíu lại nhún người bay ra xa, nàng có thể nhìn ra được lực lượng khủng bố sấp lang tràng.

Ong….. ầm….

Một vụ nổ kinh thiên làm cho cách xa hơn 100km Độc Thiên Lão Quỹ tròng mắt cũng phải co rụt lại khóe miệng lẩm bẩm.

– Khí tức này…

Lúc này ai cũng có thể nhìn ra con Tích Dịch không trọn vẹn kia bị bàn tay màu vàng của Võ Thừa đánh cho cả cánh tay lẩn cái đầu biến dạng,

Rắc….

Âm thanh vở vụng vang lên. Sau đó là tiếng đổ nát mà người ta có thể nghe thấy giống như âm thanh của sinh mệnh lão già kia đang rụng rơi trước cơn gió của một buổi chiều thu.

Linh lực khói bụi tán đi chỉ để lại một dấu bàn tay to lớn ấn xâu xuống mặt đất tạo thành một cái hố sâu hơn 10m. Lúc này cũng là một bầu không khí của một buổi chiều tà. Có thể nhìn thấy những đường vân màu vàng nhạt xuất hiện trên bầu trời. Thật đẹp nhưng lại kết hợp với một mùi huyết tinh của Thâm Uyên thì nó lại hình thành một cảnh tượng có chút tà dị.

Lão giả nằm bất tĩnh dưới mặt đất không biết sống chết, từ trong khói bụi Võ Thừa tay cầm một cây nhan dài hơn nữa mét đi ra. Cây nhan này ẩn chứa một loại linh lực thuần tí. Võ Thừa có thể cảm nhận được một loại lực lượng ẩn chứa trong này giống như lúc trước ở Chiến đài của Ngan Bạc Thành bên trong vòng khảo thí đó. Linh lực thuần tí.

Hồ Nguyệt Nương cùng Tinh Gia lúc này cũng đi đến.Tinh Gia trực tiếp lục xoát nhẩn trử vật trên người lão giả này còn Hồ Nguyệt Nương nhìn Võ Thừa có chút quái dị. Bởi vì phong thái Võ Thừa vẩn ung dung giống như chuyện chiến đấu vừa rồi không phải của hắn,

– Người này đã cường đại tức mức nào rồi?

Nàng khẻ nói trong lòng một câu.

– Đi thôi nơi này cũng không tiện ở lâu tránh phiền phức.

Tinh Gia thành thục vung tay nhanh như cắt đánh ra từng đạo cấm chế lên trên chuyến thuyền. Trên chuyến thuyền kia còn có một nhóm người trẻ tuổi Bạch Diện nằm bất tĩnh. Sau đó Võ Thừa cũng tiện tay ném lão giả đang nằm bất tĩnh lên chuyến thuyền kia. Sau vài hơi thở Tinh Gia cách không điểm một chỉ lên mũi thuyền làm cho nó không ngừng thu nhỏ lại cho đến khi chỉ bằng một món đồ chơi của trẻ con.

Cầm chuyến thuyền bị thu nhỏ ném cho Võ Thừa, Tinh Gia nhảy lên lưng con khỉ đột sau đó đám người nhanh chóng đi về phía ốc đảo nơi Tử Mạc Tộc sinh sống.

Nửa ngày sau có vài bóng người vút vút lau tới nơi này dừng lại ở vị trí lão giả chết dưới tay Võ Thừa. Sắc mặt những người này đều nhợt nhạt bây giờ lại cộng thêm sự âm trầm. Một người trong số vài người này khàn giọng lên tiếng.

– Là một Linh Hồn giả ra tay.

– Khống khiếp lại đến trể một bước.

Một người khác lại bực dộc lên tiếng.

– theo tin báo từ Tông môn chỉ có một người trong đoàn người này tên Chỉ Mệnh Dai lệnh bài sinh mệnh bị vở, vậy những người kia chắc hẳn đã bị bắt hoặc bỏ trốn.

Người lên tiếng là một nử tử.

– Bằng vào thực lực của Chỉ Mệnh Dai còn bỏ mạng những người kia hiển nhiên bị bắt. Cáp Tử ngươi thấy sao?

Trung niên tên Cáp Tử thân hình cao gầy, mài kiếm mắt sáng rất có phong thái của một bậc cường giả. Hắn chấp tay sau lưng nói.

– Tử Mạc Tộc ở gần đây nhất, xem ra chúng ta phải đến đó một chuyến.

– khẹc khẹc khẹc… ý hay, cũng lâu rồi ta chưa nếm mùi nử nhân Tử Mạc.

Một người khác gương mặt nhợt nhạc khặc khặc cười quái dị lên tiếng.

Cáp Tử giơ tay lên nói.

– Không gắp trước hết đều tra kỉ càn nơi đây một vòng đã.

Tất cả nhóm người gật đầu sau đó hóa thành từng đạo lưu quang biến mất chỉ còn lại Cáp Tử âm trầm đứng nhìn ánh trời chiều còn mờ mờ nhìn thấy đám mây hình bàn tay màu vàng để lại, hắn lẩm bẩm.

– khí tức Huyền Linh.. Tử Mạc Thái.. các ngươi muốn trở mình sao?.

– ta xin lỗi các đạo hữu nhá, gia đình ta có việc nên ta cũng không có thời gian để ra chương mới như lúc trước, đợi khi qua giai đoạn này ta cam đoan sẽ đền bù a.. thất lễ thất lễ…..


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ, bình luận, để ủng hộ webtruyenfree các bạn nhé !


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN