Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không - Chương 6: Xinh Đẹp
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
25


Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không


Chương 6: Xinh Đẹp


“Tôi không nhìn nhầm chứ? Tiểu Trình quay vào thật à?”

Trong căn phòng nhỏ bên cạnh pháo đài, đạo diễn Lưu nhìn camera giám sát, thực sự khó mà tin nổi.

Phó đạo diễn ngồi bên cạnh đã cười đến phát điên rồi: “Hahaha, xác suất 1/16 mà vẫn bị cậu ấy quay trúng, cậu ta bị thần xui xẻo bám vào người à hahahaha…”

Đạo diễn Lưu dở khóc dở cười: “Tôi đưa phương án đó vào để góp cho đủ số, tiện thể tăng thêm sự mong đợi của khách mời thôi, cũng chưa tập luyện nghiêm túc, giờ phải làm sao đây?”

Thực sự, xác suất 1/16, chẳng ai nghĩ sẽ có người quay trúng.

“Hết cách rồi,” phó đạo diễn buông tay: “Nói lại với các diễn viên những điểm chính, rồi tạm thời diễn tập một lần đi. Tôi có linh cảm hiệu quả của kỳ này sẽ tương đối tốt đó hahaha!”

Bên tổ đạo diễn đang cười sung sướng, nhưng Trình Hề thì chẳng vui chút nào.

Cậu nhìn kim đồng hồ không nhúc nhích tí nào ở dưới tay, rồi lại nhìn những khách mời khác đang nín cười đến mức bờ vai run rẩy, tầm mắt cuối cùng cũng rơi vào người đàn ông đang đứng bên cạnh.

Đào Thời Diên vẫn bày ra biểu cảm hờ hững, nhưng nếu quan sát kỹ, có thể nhìn thấy khóe môi của anh hơi cong lên, đuôi mắt vẫn còn sót lại ý cười chưa kịp phai nhạt.

…. Cười em gái anh ấy!!!!

Trình Hề bỗng sinh ra kích động muốn bỏ của chạy lấy người, đã nói là giải thưởng lớn thần bí nhưng lại bắt cậu làm nhiệm vụ tiếp, đâu giống đang thưởng, rõ ràng là phạt mà!

Hơn nữa còn bắt cậu hóa trang thành nam tước Carl và Alice cùng Đào Thời Diên —— một cặp tình nhân, chẳng khác gì lấy mạng cậu cả!

Tuyệt đối không thể!

Cậu lại bướng bỉnh giơ tay lên lần nữa: “Tôi không nhận phần thưởng được không?”

“Được,” Nam tước Carl nói: “Nhưng đã khởi động nhiệm vụ mà không hoàn thành, thì sẽ trừ nhóm C mỗi người 10 điểm.”

Trình Hề: “… Thưởng thì chỉ thưởng cho một mình tôi, sao trừ điểm lại trừ cả hai người?”

“Vì nhiệm vụ được bố trí cho cả hai người chứ sao ~”

Trình Hề hoàn toàn cạn lời, trừ điểm của cậu thì không sao, nhưng cậu không muốn liên lụy đến người khác.

Đặc biệt người này còn là kẻ thù của cậu.

Lúc này, Đào Thời Diên bỗng nhiên mở miệng: “Tôi từ bỏ nhiệm vụ.”

Trình Hề: “?”

Có ý gì, không muốn diễn chung với cậu à?

Triệu Tiểu Đào đang đứng bên ngoài hóng hớt thì đầu chợt ‘ong ong’, anh ta hiểu quá rõ tính cách của tổ tông nhà mình, cậu chỉ thích ăn mềm chứ không ăn cứng, phải được vuốt lông cơ.

Quả nhiên, Trình Hề mỉm cười, quay qua Đào Thời Diên nói: “Từ bỏ nhiệm vụ là trừ điểm đó.”

Đào Thời Diên: “Cậu không muốn bị trừ à?”

“Không muốn.”

“Được,” Đào Thời Diên nói: “Tôi làm nhiệm vụ.”

Đối phương đổi giọng quá nhanh, Trình Hề bỗng chốc cảm thấy hơi mờ mịt. Đợi đến khi cậu kịp phản ứng lại, thì đã bị Alice và một đám hầu gái đẩy vào trong pháo đài.

Pháo đài được trang trí theo phong cách cổ điển, vách tường màu vàng, cầu thang xoắn ốc màu gỗ nguyên bản, tủ sách màu nâu xám… mỗi một vật dụng đều mang đậm hương vị hoài cổ. Dường như thật sự quay về với Châu Âu xưa cũ, quay về với thời kỳ ngây ngô lãng mạn.

“Bạn thân mến,” Alice kéo cậu vào trong căn phòng giữa tầng hai: “Ở đây có rất nhiều váy đẹp, cậu thích kiểu nào?”

Trình Hề: “… Vì sao phải mặc váy đẹp?”

“Vì cậu phải đóng giả ta! Làn da của cậu vừa trắng vừa mịn màng, sống mũi lại còn cao, đôi mắt giống như hai viên ngọc lưu ly, mặc váy vào chắc chắn sẽ rất xinh đẹp!”

Sao lại quên mất chuyện này chứ!!!!

“Đợi chút,” Trình Hề ngắt lời không cho Alice khen mấy cái váy nữa: “Sao tôi phải đóng vai cô, Đào Thời Diên không được à?”

“Anh ấy cao to như vậy, chắc chắn sẽ không mặc vừa váy được.”

“Mấy người mua quần áo hóa trang không mua cỡ bự à?”

“Đương nhiên là có chuẩn bị size lớn,” Alice mỉm cười: “Nhưng váy vừa với hình thể của Đào không có sẵn trên thị trường. Hơn nữa cho dù mua được, thì lúc anh trai tới tìm ta, nhìn sẽ nhận ra ngay.”

Trình Hề: “….”

Thôi được.

Nhanh miệng cho sướng vào, để giờ phải lên đồ giả gái rồi đấy. Cậu cực kỳ hối hận, trong đầu luôn nghĩ đến dáng vẻ mình mặc váy, và cả cảnh tượng fandom sẽ lan truyền bức ảnh của cậu một cách rầm rộ nữa, dùng ảnh cậu giả gái làm meme gửi cho nhau.

Có cảm giác đây là thử thách lớn nhất từ lúc cậu vào nghề.

Nhưng đã nhận nhiệm vụ, cậu chưa bao giờ làm ra chuyện bỏ dở giữa chừng, nên chỉ có thể cắn răng chấp nhận.

Mà lúc Trình Hề đang bị Alice hành hạ, những khách mời còn lại cũng nhận được chỉ thị từ tổ chương trình.

“Ding ~ Anh trai của Alice – Aly Will đã mang theo trợ thủ xuất phát, mọi người hãy chuẩn bị tinh thần để giúp nhóm C. Nếu như nhiệm vụ không hoàn thành, mỗi người sẽ bị trừ 3 điểm.”

Ban nãy tổ chương trình đã tổng kết xong điểm của nhiệm vụ đầu tiên, Đào Thời Diên, Trình Hề của nhóm C mỗi người 10 điểm; Vương Tử Hàn, Hứa Lệ Sơ của nhóm A mỗi người 7 điểm, nhưng do mua hai manh mối trừ 2 điểm, và cộng lãi khi vay điểm nên bị trừ thêm 2 điểm nữa, giờ mỗi người còn 3 điểm.

Mạnh Bạch và Thẩm Ý thì khá là thảm, mỗi người -1 điểm.

Hứa Lệ Sơ đang thích thú đợi hóng hớt drama, nghe tổ chương trình nhắc đến mình, cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên: “Gì cơ? Liên quan gì đến chúng tôi? Tôi sắp hết điểm rồi!”

Giọng đạo diễn Lưu vang lên trong bộ đàm: “Đương nhiên, nếu Alice bị bắt đi, mấy người cũng đâu làm nhiệm vụ được nữa.”

“Vậy chúng tôi cần phải làm gì?” Vương Tử Hàn hỏi.

Có lẽ Trình Hề quay trúng ‘giải thưởng lớn bí mật’ làm đạo diễn Lưu rất vui, ông phá lệ chỉ dẫn: “Mục đích của nhiệm vụ này là giúp Alice câu giờ, mấy người có thể làm một số chuyện để nhóm C bị tóm muộn một chút.”

Hứa Lệ Sơ thông minh, trong đầu lập tức nảy ra rất nhiều ý tưởng: “Ảnh đế Đào và hai người kia chênh lệch hình thể rất lớn, nếu như bị Aly Will nhìn thấy, chắc chắn sẽ lập tức bị vạch trần. Đầu tiên chúng ta phải nghĩ cách không cho Aly Will trực tiếp nhìn thấy bọn họ.”

Cô đi quanh gian phòng một vòng, rồi hỏi bà cô mặc trang phục người hầu: “Tôi có thể đụng chạm đến mấy thứ ở trong căn phòng này không?”

“Tùy ý.”

“Cảm ơn,” Hứa Lệ Sơ nói: “Anh Mạnh, anh Tử Hàn, dáng người của hai anh cũng khá cao, nên hai anh giúp em tháo rèm cửa sổ xuống được không?”

Nghe thấy vậy Vương Tử Hàn đứng dậy, Mạnh Bạch kéo gã lại, dùng khẩu hình nói: “Đừng đi.”

Vương Tử Hàn hiểu ý của anh em mình —— Đào Thời Diên và Trình Hề đóng vai người yêu ở ngay dưới mí mắt hắn đã ghét lắm rồi, nếu bắt hắn phải tự tay giúp bọn họ, thì quá tàn nhẫn.

Nhưng đây không phải là trò chơi của một người, Vương Tử Hàn nhỏ giọng nói: “Xin lỗi nha Tiểu Bạch, điểm của nhóm tôi quá ít, không trừ nổi nữa.”

“Được, được, cậu đi đi.”

Mạnh Bạch cắn chặt răng, lấy cớ tới phòng vệ sinh rồi xoay người rời đi.

Dưới sự giúp đỡ của Vương Tử Hàn, Hứa Lệ Sơ treo rèm cửa sổ giữa hai cái tủ trong phòng khách, che bàn ăn lại.

Rèm cửa sổ được làm bằng voan, từ bên ngoài chỉ nhìn thấy bóng người mơ hồ chứ không thấy rõ mặt.

Để đề phòng việc Aly Will xông vào, Hứa Lệ Sơ lại mượn tổ chương trình mấy bộ quần áo của hầu gái, thị vệ, sau khi mặc xong cho mỗi người thì thở dài một hơi: “Gần đủ rồi, chúng ta nghỉ ngơi một lát đi.”

Lúc này Mạnh Bạch đã từ phòng vệ sinh quay về, bốn người ngồi vây quanh bên bàn. Hứa Lệ Sơ chống má, vẻ mặt rất hưng phấn: “Mong chờ dáng vẻ bọn họ thay quần áo xong quá, đặc biệt là Cam Nhỏ.”

Mạnh Bạch bĩu môi: “Phải đó, Tiểu Trình chắc chắn rất buồn cười.”

“Chưa chắc,” Hứa Lệ Sơ lắc đầu: “Tôi đã từng thấy mấy chàng trai mặc đồ con gái cực kỳ đẹp rồi, có người còn đẹp hơn cả con gái nữa đó, haiz, không gato đâu không gato đâu.”

“Mấy người đều chỉ để ý đến Tiểu Trình, tôi thì thấy hơi lo lắng cho thầy Đào,” Vương Tử Hàn nói: “Ngộ nhỡ lát nữa anh ấy nhìn Tiểu Trình cứ cười mãi thì phải làm sao đây, vậy chẳng phải rất dễ bị lộ ư.”

“Không đâu.”

Lúc này, phía sau vang lên một giọng đàn ông trầm thấp từ tính: “Không bật cười ở hiện trường là tố dưỡng cơ bản của diễn viên.”

Nhóm người nghe thấy thế thì quay đầu lại, chẳng biết Đào Thời Diên xuống lầu từ lúc nào, đã đổi qua sơ mi trắng giống nam tước Carl.

Mặc chiếc áo khoác màu xanh đậm trên người, kết hợp với cảm giác xa cách của bản thân, làm anh trông thật cao quý và ngạo mạn.

Còn giống quý tộc hơn cả quý tộc.

Vương Tử Hàn vội vàng giải thích: “Ban nãy em chỉ nói đùa với mọi người thôi, chứ không có ý nói diễn xuất của anh không tốt!”

Đào Thời Diên không nói gì, chỉ ngồi xuống một bên khác của chiếc bàn, rồi lấy điện thoại ra.

Vương Tử Hàn hơi luống cuống, bèn tiến đến bên tai Mạnh Bạch nói: “Thầy Đào sẽ không hiểu lầm đấy chứ, ý của tôi là Trình Hề mặc đồ nữ xấu, chứ không có ý mỉa mai ảnh đế Đào không chuyên nghiệp, Tiểu Bạch cậu nói giúp tôi đi.”

Mạnh Bạch mất tập trung gật đầu, rồi nghiêng đầu nhìn về phía Đào Thời Diên.

Vừa vặn có thể nhìn thấy màn hình điện thoại của anh, đang trong giao diện của wechat.

Avatar của người bên kia cuộc trò chuyện Mạnh Bạch từng thấy rồi, là Kim Khôn – quản lý của Đào Thời Diên.

Cách quá xa nên không thể nhìn thấy rõ nội dung cuộc trò chuyện, chỉ có thể nhìn thấy mấy chữ ‘đạo diễn Lưu’, ‘Trình Hề’ lúc ẩn lúc hiện.

Sắc mặt Mạnh Bạch trở nên u ám.

Hình như hắn chưa từng được Đào Thời Diên nhắc đến bao giờ.

So với mấy người đang thảnh thơi ở dưới lầu, thì Trình Hề bị lăn qua lăn lại đã sắp bùng nổ.

“Bộ váy này nặng quá, mấy người cột chì ở trong đó à?”

“Quấn cái gì trên eo tôi thế, nhanh lấy xuống đi!”

“Không được, bê đê quá, tôi tuyệt đối sẽ không ra khỏi cửa, đổi cho tôi ——”

“Được,” Alice mở tủ quần áo, lấy một bộ áo sơ mi quần dài ra: “Vậy cậu mặc quần áo cưỡi ngựa ngày thường của ta đi.”

Hả?

Trình Hề kéo đai lưng, không hiểu vì sao Alice sống chết bắt cậu mặc váy lại đổi tính.

Thấy cậu chần chừ, Alice điều chỉnh lại tai nghe bluetooth.

Thực ra mới nãy là đạo diễn Lưu hạ lệnh, bảo cô không cần phải ép Trình Hề quá. Chính cô cũng không hiểu xuất phát từ mục đích gì mà đạo diễn Lưu trước đó còn bảo cô phải lừa Trình Hề mặc váy giờ tự nhiên lại đổi giọng.

Alice lấy cho cậu một cái áo sơ mi trắng và quần dài màu đen, mặc dù áo sơ mi thiết kế rất phức tạp, tay áo hình bươm bướm và hàng cúc ngọc trai rất tinh xảo, nhưng so với chiếc váy dài kiểu cung đình trước đó, thì đã trung tính đến mức không thể trung tính hơn được rồi, Trình Hề chấp nhận một cách rất hài lòng.

Chỉ không hài lòng với cổ áo, quá hở hang.

Nhưng cậu là một người đàn ông, hở thì hở thôi, dù sao cũng không chịu thiệt.

“Ding ~ Aly Will đã đến gần, dự tính trong vòng mười phút nữa sẽ đến pháo đài, mời các khách mời chuẩn bị sẵn sàng.”

Nghe thấy tiếng nhắc nhở, động tác trên tay Alice càng nhanh hơn. Nam tước Carl từ trên lầu chạy đến bên bàn, vẻ mặt rất xúc động: “Đào, người bạn thân yêu nhất của ta, cảm ơn các cậu vì đã đồng ý giúp ta và Alice, chúng ta cần ba mươi phút để chạy ra khỏi trấn nhỏ.”

Có nghĩa là bọn họ phải kéo dài nửa tiếng, Đào Thời Diên “Ừ” một tiếng.

“Chắn hẳn Alice sắp giúp Trình Hề hóa trang xong rồi, là một cặp tình nhân trong nửa tiếng, chắc chắn cậu rất chờ mong dáng vẻ người yêu mình đúng không!”

Một chàng trai, mặc đồ của con gái, nghĩ lại cứ cảm thấy buồn cười.

Có gì hay mà chờ mong? Đào Thời Diên nhìn vào máy quay phim, gật đầu lấy lệ.

Nam tước Carl dặn dò thêm mấy câu nữa, lúc này trên cầu thang vang lên tiếng bước chân nhốn nha nhốn nháo, mọi người ngẩng đầu lên nhìn ——

Đập vào mắt đầu tiên là một đôi chân dài thẳng tắp, có đôi bốt cưỡi ngựa làm nền trông lại càng thon dài. Nhìn lên phía trên, eo nhỏ được thắt chặt bên trong vạt áo sơ mi, vì quanh năm nhảy nhót nên dẻo dai, mảnh mai nhưng lại không gầy yếu.

Lên trên nữa, cổ áo chữ V màu vàng trượt qua xương quai xanh, đường cong cổ rất đẹp. Đường cằm kéo dài ra sau vành tai, đầu nhọn phía trên vành tai hơi ửng hồng.

Giống như hoàng tử nhỏ của tộc tinh linh được phái đến nhân gian.

Cho dù là khách mời, hay staff của tổ chương trình cũng đều đang ngước đầu lên nhìn, tầng một lập tức yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

“WOW!”

Mãi cho đến khi tiếng thán phục phá vỡ sự im lặng, nam tước Carl mới không nhịn được mà vỗ tay: “Không thể nào tưởng tượng nổi! Đào, người yêu của cậu đẹp lắm đúng không?”

Đào Thời Diên không nói gì.

“Đào?”

Hầu kết của Đào Thời Diên khẽ nhúc nhích.

“….Ừ.”

Tác giả có lời muốn nói:

Anh Diên: Trông ngon đấy.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN