Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không - Chương 29: Chịch Thẳng Mặt
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
42


Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không


Chương 29: Chịch Thẳng Mặt


Dọn xong đồ đạc, trên đường đến sân bay, Trình Hề nhận được một cuộc điện thoại không thể tưởng tượng nổi.

Là số lạ, cậu chưa lưu, sợ là bên truyền thông nên do dự một lát mới bắt máy: “Alo.”

“Alo, Trình Hề à? Tôi là Vương Tử Hàn.”

Trình Hề sửng sốt: “Nếu anh gọi điện tới để nói cảm ơn thì không cần đâu, tôi và anh không thân nhau.”

Từ lúc bắt đầu ghi hình《Hành trình》cho đến nay Mạnh Bạch luôn dẫn theo Vương Tử Hàn ngáng đường cậu, Trình Hề không có ấn tượng tốt với Vương Tử Hàn, tối qua sẵn lòng cứu gã chẳng qua là do tính cách của cậu mà thôi, cậu không thể làm được việc thấy chết mà không cứu.

Nếu như đổi lại là một người xa lạ không quen biết khác, cậu cũng sẽ ra tay giúp đỡ như thế.

“Tôi biết… nhưng tôi vẫn muốn thật lòng nói với cậu một tiếng cảm ơn,” Vương Tử Hàn dừng một lát rồi nói tiếp: “Còn nữa, tôi nhìn thấy hotsearch rồi, cậu thấy thế này được không ——”

“Tôi đứng ra làm chứng cho cậu, nói là tối qua hai chúng ta tới câu lạc bộ ăn cơm, cả quá trình chỉ có quản lý tham gia, rồi… tình cờ gặp được bọn họ ở cửa, được không?”

Trình Hề chẳng ừ hử gì cả, cách của Vương Tử Hàn chỉ là bịa chuyện, cũng giống như lần trước cậu vội vã giải vây cho Đào Thời Diên vậy, nếu như bị vạch trần, thì sẽ càng bị phản công mạnh mẽ hơn.

“Chú ý đến bản thân mình đi,” giọng Trình Hề rất lạnh nhạt: “Không nói nữa.”

Mãi cho đến khi đầu bên kia vang lên tiếng máy bận tút tút, Vương Tử Hàn mới nhận ra là điện thoại đã bị cúp.

Mà trong khoảng thời gian trò chuyện ngắn ngủi, có lẽ là chưa đầy hai phút này, mặc dù giọng điệu của Trình Hề không được tốt cho lắm, nhưng lại chẳng trách cứ gã đã mang đến phiền phức cho cậu, lại càng không bảo hắn nói ra sự thật để làm rõ mọi chuyện.

Gã không biết Trình Hề có phương án gì bên phía quan hệ công chúng hay không, nhưng gã biết, trong lựa chọn chỉ có thể bảo vệ một người này, Trình Hề đã chọn bảo vệ gã.

Mấy ngày trước, gã còn theo Mạnh Bạch bỏ phiếu cho Trình Hề tử vong.

Hai tay của Vương Tử Hàn khẽ run rẩy.

“Nói chuyện điện thoại xong rồi à?”

Lúc này Mạnh Bạch đã ra khỏi phòng vệ sinh: “Cậu ta nói sao?”

“Cậu ấy nói không cần tôi làm sáng tỏ.”

Mạnh Bạch sửng sốt mấy giây, rồi giễu cợt nói: “Có lẽ nhiều rận nên không ngứa, dù sao thì cậu ta có kim chủ cũng là sự thật, chẳng thà biết thời biết thế mà tặng cậu một ân tình.”

“Nhưng mà…” Vương Tử Hàn không nhịn được mà phản bác: “Nhưng chuyện cậu ấy có kim chủ vẫn luôn là tin đồn, lần này nếu không phải là vì giúp tôi, cậu ấy cũng sẽ không bị người ta chụp được!”

Mạnh Bạch phẫn nộ: “Tại sao cậu lại bắt đầu nói chuyện giúp cậu ta, thôi bỏ đi đừng nhắc tới mấy chuyện xúi quẩy nữa…. giờ cậu thấy thế nào rồi, không cần tôi tới bệnh viện cùng cậu đấy chứ? Chúng ta có thể không đi thì cố gắng đừng đi, có rất nhiều y tá thích bàn tán về bệnh của mấy người nổi tiếng đó…”

Nhìn đôi môi mở ra rồi đóng lại của Mạnh Bạch, tay Vương Tử Hàn lại càng run dữ hơn.

Sau khi xảy ra chuyện, bạn của gã đang sợ vì phải tới bệnh viện cùng gã.

Còn người được gọi là ‘kẻ địch’, lại đang nghĩ xem phải làm thế nào mới bảo vệ được cho gã.

“…Tôi đi đây.”

Vương Tử Hàn nhìn Mạnh Bạch thật lâu.

“Tiểu Bạch, tạm biệt.”

Nói là không tung video của câu lạc bộ ra, nhưng Trình Hề không thể để cho anti ra sức hắc mình. Triệu Tiểu Đào và chị Mai đã tốn rất nhiều tâm tư vì cậu, cậu không nghĩ cho mình, thì cũng phải nghĩ cho công ty và những fans đã sẵn sàng tin tưởng cậu.

Nếu như muốn bảo vệ mình và Vương Tử Hàn, thật ra còn có một cách vẹn cả đôi đường —— Chỉ cần ra tay từ năm lão già háo sắc đó.

Nếu như mấy lão già háo sắc đó đồng ý đứng ra làm chứng giúp cậu, nói ra sự thật rằng tối hôm qua chỉ tình cờ gặp nhau ở câu lạc bộ giải trí, thì hiềm nghi của cậu sẽ được tẩy sạch.

Nhưng phải đến nhờ cha cậu.

Thật ra, trước khi người đàn ông mặc áo POLO kẻ sọc nhận ra cậu, thì cậu đã nhận ra thân phận của năm người này rồi, hầu hết đều là quản lý cấp cao trong giới truyền thông, và mấy công ty điện ảnh. Đều là mấy người nắm trong tay rất nhiều tài nguyên lớn của giới giải trí, rất thích tìm mấy nghệ sĩ nhỏ để tiếp khách. Lần trước, vì để lót đường giúp cậu, cha cậu đã mời những người trong giới truyền thông văn hóa tới cho cậu gặp một lần.

Lần ấy có hai trong số năm người kia có mặt ở đó, lần này có lẽ là do không muốn đắc tội với cậu, cho nên mới thu tay lại.

Nếu như xin cha cậu số điện thoại, rồi tự mình gọi điện nói rõ danh tính, chắc chắn mấy lão già háo sắc đó sẽ đồng ý cho nhà họ Trình chút thể diện.

Nhưng đối với cậu mà nói, gọi điện cho Trình Lập Quốc là một chuyện vô cùng khó khăn. Cậu đã quên lần cuối cùng cậu chủ động gọi điện cho ông là lúc nào rồi.

Hình như là lúc tốt nghiệp cấp 3, hoặc có lẽ là lần gia nhập công ty cần có người giám hộ ký tên….. Nói chung là lâu đến mức cậu cũng chẳng nhớ nổi nữa rồi.

Cậu hít sâu một hơi, rồi bấm số điện thoại của Trình Lập Quốc, trong lòng thầm đoán xem đến lần thứ mấy mới có thể gọi được.

Nhưng mà, thật bất ngờ, chỉ sau một hồi chuông bên kia đã vang lên giọng nam trung trầm dày của Trình Lập Quốc: “Thằng nhóc thối, biết tìm cha rồi à.”

“……..Vâng,” Trình Hề nhắm mắt nói: “Con muốn…..”

“Cha biết con muốn gì.”

Cậu nói chuyện quá khó khăn, Trình Lập Quốc ngắt lời, nói: “Để cha giải quyết. Hôm nay mấy giờ thì con đến nghĩa trang?”

“Khoảng 5 giờ chiều.”

Cuộc nói chuyện giữa hai cha con kết thúc, Trình Lập Quốc “ừ” một tiếng tỏ ý đã biết rồi cúp máy.

Mặc dù vẫn rất vội vàng, nhưng không có những lời như “Có chuyện gì nói mau cha rất bận”, Trình Hề bỗng chốc không biết nên phản ứng làm sao.

Cậu đứng tại chỗ một lúc, rồi tắt điện thoại đi kiểm tra vé máy bay.

Bay từ Trường Ninh về Tùng Giang mất 4 tiếng 17 phút, Trình Hề trước giờ vẫn không thích đi máy bay, vừa không ngủ được lại chẳng thể chơi điện thoại rất là dày vò.

Nhưng 4 tiếng hôm nay, là 4 tiếng thanh tịnh nhất của cậu, cậu không cần phải phỏng đoán mục đích của từng cú điện thoại gọi đến, mà chỉ cần nhắm hai mắt lại suy nghĩ vẩn vơ.

Bỗng nhiên cậu nghĩ đến Đào Thời Diên.

Đào Thời Diên chắc chắn đã nhìn thấy hotsearch rồi nhỉ, có phải cũng nghĩ cậu là money boy được bao dưỡng giống như đa số mọi người không?

Weibo của bọn họ, vẫn là trạng thái follow lẫn nhau chứ?

…………Không đúng, Trình Hề lắc lắc đầu, cậu không cần phải để ý đến suy nghĩ của Đào Thời Diên, nếu đối phương unfollow cậu, cậu cũng unfollow đối phương là được mà.

Thật chẳng hiểu ra làm sao nữa.

Chắc chắn là do gần đây lúc nào cũng suy nghĩ đến chuyện làm sao ngủ được với Đào Thời Diên rồi.

Trình Hề xoa xoa trán, rồi xoay qua bên khác.

Cùng lúc đó, Đào Thời Diên cũng làm một động tác giống y chang vậy.

Trương Tĩnh quan sát một lúc rồi nói: “Ông chủ, đây là lần thứ ba trong buổi sáng hôm nay anh sờ trán rồi, không thoải mái à?”

“Không, tối qua bị mèo con đụng một phát, không sao đâu.”

Với địa vị của Đào Thời Diên, cho dù đến ekip chương trình hay bất cứ đoàn làm phim nào cũng đều được sắp xếp ở trong căn phòng tốt nhất, sao mèo lại vào được? Tiểu Trương Tĩnh có rất nhiều dấu hỏi chấm.

Sau đó cô nghe thấy dấu hỏi chấm nói: “Tìm được số điện thoại của ông chủ câu lạc bộ giải trí chưa?”

“Vừa tìm được xong,” cô đưa điện thoại cho Đào Thời Diên, trên màn hình là mẫu thông tin cơ bản của cư dân: “Em đã nhớ kỹ số điện thoại rồi.”

“Được, bảo Kim Khôn gọi điện thoại cho ông ta, cần phải lấy được toàn bộ video từ lúc Trình Hề bước vào câu lạc bộ giải trí đến lúc rời đi, không hợp tác thì cứ nhắc đến tên của tôi.”

Trương Tĩnh gật đầu, đi sang một bên báo cho Kim Khôn.

Mười phút sau, Đào Thời Diên nhận được điện thoại của ông chủ câu lạc bộ giải trí.

“Chào cậu Đào, nghe danh gia tộc nhà họ Đào đã lâu, nhưng không ngờ lần đầu tiên chào hỏi lại bằng hình thức này. Người làm ăn như chúng ta không cần phải nói vòng vèo, cậu muốn video tương đương với muốn mạng của tôi, nếu để công chúng nhìn thấy việc bị bỏ thuốc ở câu lạc bộ, thì sẽ bị đình chỉ kinh doanh để chấn chỉnh, việc phạt tiền và thu hồi giấy phép là điều tất yếu!”

Đào Thời Diên hờ hững nói: “Nếu tôi cứ muốn lấy video đấy thì sao?”

Ông chủ câu lạc bộ im lặng một lát, rồi mỉm cười nói: “Cậu Đào thích nói đùa thật, nếu như cậu muốn thì chắc chắn tôi sẽ đưa, nếu không mẹ của cậu mà đến công ty tôi kiểm tra một lần, thì có lẽ tôi sẽ phá sản mất.”

“Vậy cảm ơn ông,” Đào Thời Diên dừng một lát rồi nói tiếp: “Nhưng tôi sẽ không để ông bị tổn thất, bộ phim tiếp theo của phòng công tác bên tôi sẽ lấy cảnh ở chỗ ông.”

“Ôi trời ơi cậu khách sáo quá, được được được!”

Đào Thời Diên sử dụng biện pháp hòa bình trước khi sử dụng vũ lực, đối với câu lạc bộ mà nói, dù sao thì tự nguyện cũng sẽ tốt hơn việc bị ép phải giao video.

Hơn nữa, đối tượng những dự án bên phòng làm việc của Đào Thời Diên rất rộng, nếu một bộ phận nhỏ khán giả có thể chuyển thành khách hàng thì cũng không tệ.

Chẳng bao lâu sau, Đào Thời Diên nhận được một tập tin.

Anh mở file video ra, xem được một đoạn, chợt thở phào nhẹ nhõm.

—— Cậu nhóc không tới câu lạc bộ cùng mấy lão già háo sắc đó.

Sau cuộc tụ họp của những doanh nhân giàu có, cậu nhóc mới chạm mặt bọn họ.

“Wow, ông chủ, sắc mặt của anh rốt cục cũng tốt lên rồi, buổi sáng tâm trạng anh tệ đến mức em không dám thở sâu nữa!”

“Có à?” Đào Thời Diên vuốt vết sẹo trên cằm, rồi liếc Trương Tĩnh một cái.

“Có! Anh không biết đâu, đáng sợ lắm! Lúc đó em bảo anh lấy chứng minh thư mà anh cũng chẳng nghe thấy!”

“Tháng này tăng lương gấp đôi cho cô.”

Giọng nói của Đào Thời Diên đã trở lại bình thường: “Báo với Kim Khôn là cậu ta cũng được tăng gấp đôi, tiện thể bảo cậu ấy làm chuyện này…”

Đào Thời Diên hạ thấp giọng, dặn dò Trương Tĩnh rất tỉ mỉ. Bình thường Trương Tĩnh hay cười toe toét thế thôi, chứ thực ra làm việc rất thận trọng, nếu không phải do cô thích làm trợ lý bên cạnh Đào Thời Diên, thì đã sớm trở thành quản lý từ lâu rồi.

“Vâng ạ, em nhớ kỹ hết rồi, em sẽ đi làm ngay bây giờ, cảm ơn lương gấp đôi của ông chủ nhá… với cả, anh tăng lương gấp đôi cho em và anh Khôn không phải là để an ủi tụi em đấy chứ?”

Đào Thời Diên cho cô một ánh mắt ‘Coi như cô cũng có thay đổi’: “Tâm trạng tốt, nên thưởng cho hai người.”

Dưới áp chế tài chính của Đào – Kim chủ ba ba – Thời Diên, năng suất làm việc của Kim Khôn không chỉ tăng gấp đôi.

Đợi đến lúc anh ta làm xong, thì bốn tiếng yên tĩnh của Trình Hề cũng kết thúc. Cậu lê chân bước xuống máy bay, rồi hít sâu mấy hơi, chuẩn bị tinh thần để đối mặt với thử thách tiếp theo.

Bởi vì sau khi xuống máy bay phải tới nghĩa trang, nên cậu không công khai lịch trình quay về của mình, nhưng giới giải trí chưa bao giờ thiếu những phương tiện truyền thông có bản lĩnh có thể lấy được thông tin về vé máy bay của nghệ sĩ.

Đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, cậu có thể tưởng tượng được một lát nữa cảnh tượng sẽ ‘sôi động’ đến mức nào.

Sự thật chứng minh, Trình Hề rất có khả năng dự đoán. Từ xa đã thấy một nhóm người rất đông đang chen chúc ở lối ra VIP, tất cả đều cầm máy ghi âm và máy ảnh, tính sơ sơ cũng khoảng bốn mươi năm mươi người.

Trình Hề nói đùa: “Có lẽ hôm nay chính là đỉnh cao sự nghiệp của mình.”

Nhưng mà, câu hỏi đầu tiên của phóng viên lại làm cậu hơi ngu người.

“Trình Hề, Vương Tử Hàn nói cậu là anh hùng của cậu ấy, cậu cảm thấy thế nào?”

Anh hùng? Gì vậy chứ!

“Cậu Trình, Bình Hành Media, điện ảnh và truyền hình Phong Hoa đều lần lượt đăng văn bản tạ lỗi, cậu có hài lòng với kết quả xử lý của bọn họ không?”

Văn bản tạ lỗi? Lại là cái gì nữa vậy?

“Cậu Trình, thân thủ rất giỏi của cậu là do trời sinh hay là sau này mới luyện ra được vậy, có thể tiết lộ phương pháp cho fans hâm mộ biết được không!”

Thân thủ rất giỏi ư?

Trình Hề hoàn toàn ngu người.

“Đợi chút,” cậu chớp mắt: “Mấy người để tôi xem có chuyện gì xảy ra đã nào.”

Nói xong, đứng giữa vòng vây ba vòng ngoài ba vòng trong, Trình Hề mở ứng dụng ra, điều đầu tiên đập vào mắt cậu là bài đăng weibo thật dài trên trang chủ của cậu.

—— Vương Tử Hàn:

[Tại đây, có một số chuyện tôi muốn nhắn nhủ với người dùng weibo và fans của mình, xin mọi người dành ra ba phút đồng hồ để hiểu được bức tranh toàn cảnh về sự kiện trên hotsearch.

Tối hôm qua, theo yêu cầu của công ty, tôi tới câu lạc bộ Hlsopn ở Trường Ninh để tham dự một buổi tiệc tư nhân. Trong bữa tiệc đó tôi đã uống rất nhiều rượu, và sau khi bữa tiệc kết thúc, tôi bị chóng mặt, ý thức mơ hồ, không kiểm soát được cơ thể và các triệu chứng khác… đúng vậy, đọc đến đây có lẽ mọi người cũng đã đoán ra được, rượu của tôi đã bị bỏ ‘thuốc’.

Trước khi tôi bị mang đi, là @Trình Hề nhìn thấy nên đã cứu tôi. Nếu như không có cậu ấy, có lẽ giờ tôi đang nằm ở bệnh viện, cũng có thể đã biến mất ở một xó xỉnh nào đó rồi.

Nên người không biết xấu hổ là tôi, người đáng đời cũng là tôi. Sáng nay sau khi bị lên hotsearch, cậu ấy lại chọn một mình gánh vác tất cả, chịu đựng sự chửi rủa mà lẽ ra tôi phải nhận lấy.

Hết hôm nay, chúng ta mới quen biết nhau tròn 18 ngày.

Cảm ơn cậu, Trình Hề.

Cậu là người anh hùng tốt bụng nhất.]

Số lượt share của weibo này đã lên đến con số đáng kinh ngạc là 12 vạn. Ở bên dưới, cậu nhìn thấy một bộ sưu tập văn bản tạ lỗi từ một số công ty.

Nội dung đều na ná như nhau, đơn giản là công ty chưa quản lý tốt quản lý cấp cao, dẫn đến việc xảy ra các sự cố tiêu cực về mặt xã hội, xin tạ lỗi với cậu Trình – nạn nhân của những lời chỉ trích, xin lỗi người bị hại trực tiếp là cậu Vương, và thực hiện các hình phạt như sa thải, cách chức những quản lý cấp cao đó để chờ xử phạt, mong rằng sau này có thể giám sát việc xây dựng tác phong của công ty, phấn đấu trở thành một công ty tốt phù hợp với các giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội.

Cuối cùng, là một đoạn video dài 20 phút.

Trong video, cậu nhìn thấy Vương Tử Hàn bị mang đi, không nói hai lời đã lao ra ngoài.

Thang máy chậm chạp xuống không kịp, cậu bèn chuyển qua cầu thang thoát hiểm. Ánh đèn trên hành lang mờ tối, tiếng bước chân loạng choạng chứng tỏ cậu đang say.

Nhìn thấy cảnh tượng cậu suýt chút nữa bị té xuống khỏi cầu thang, mọi người đều không nhịn được mà lau mồ hôi.

Khó khăn mới chạy được hết cầu thang, mấy lão già háo sắc đã đến gần cửa, cậu còn chẳng có thời gian nghỉ lấy sức, đã bay lên đá một cú vào sau lưng tên đàn ông bụng bự!

Fangirl sôi nổi bày tỏ: [Đây không phải là đá tên háo sắc, mà là đang đá vào trái cmn tim của bà đây rồi!!!]

Tiếp đó cậu lại giải quyết một tên đàn ông hói đầu, rồi bước lên đỡ Vương Tử Hàn, động tác gọn gàng nhanh chóng.

Gà trong chuồng không nhốt được nữa, tràn ngập màn hình là tiếng gáy mùa xuân: [A a a a a a a a a a em giai đẹp giai quá a a a a a a a!!!]

Ngay sau đó, mấy lão già thấy không đánh được cậu, bèn tập hợp lại định tới xử Trình đại boss. Mũ của Trình đại boss bị đánh rơi, để lộ ra khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp. Vì vận động, nên đường cằm và cổ của cậu đều thấm mồ hôi, miệng hơi hé ra, giống như một cái bình xịt dopamine biết đi.

[Má ơi má ơi thèm quá, tui rất ổn tui rất ổn huhuhu!]

Rõ ràng mấy tên đàn ông đó cũng bị ngoại hình của cậu hấp dẫn, nên mở miệng nói thêm mấy câu, không nghe rõ trong video nói gì, nhưng từ vẻ mặt cũng có thể nhận ra bọn họ đang chọc ghẹo cậu.

Em giai duỗi ngón tay ra chùi khóe miệng, dùng bốn chữ đáp lại sự chọc ghẹo của bọn họ, nhìn khẩu hình thì là: “Xàm quá rồi đó.”

[Đm đm đm đm đm Cam Cam nhà tui mạnh mẽ quá! Ba chữ ‘tui ổn lắm’ nhàm quá rồi, Cam Cam, xin hãy chịch tui thẳng mặt đi nè!!!]

Chịch thẳng mặt?

Ánh mắt nhìn chăm chú trên mặt anh bạn nhỏ đang lau khóe miệng một lúc lâu, nhìn thấy bình luận này, Đào Thời Diên khẽ bật cười, rồi thoát ra khỏi weibo.

Tác giả có lời muốn nói:

Diên cưa: Chịch thẳng mặt hay chịch từ sau lưng đều không đến lượt cô!


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN