Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không - Chương 27: Dạy Hư
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
24


Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không


Chương 27: Dạy Hư


Lúc nghe thấy đáp án những khách mời khác đều sợ hãi, bọn họ ngạc nhiên vì ekip chương trình chuyện gì cũng làm được, đồng thời cũng ngạc nhiên vì Đào Thời Diên và Trình Hề có thể đoán ra được chân tướng.

Nhưng nghĩ lại thì, chính thuộc tính ‘bất ngờ’ của ekip chương trình đã đưa ra hướng suy luận, chỉ cần đoán theo hướng bất khả thi thì chắc chắn bạn sẽ đoán đúng.

Nên không thể nói là hai người thông minh, mà chỉ có thể chứng minh Đào Thời Diên rất giỏi trong việc nắm bắt lòng người.

Kịch bản của ‘Thâm cung nổi loạn’ đến đây là kết thúc, Trình Hề dùng ưu thế tuyệt đối giành được hạng nhất, Đào Thời Diên đứng thứ hai, Thẩm Ý đứng thứ ba, ba người còn lại thành tích không chênh nhau là mấy.

Nhưng không có nghĩa là trạm thứ hai đã kết thúc, vì là một chương trình thể loại cạnh tranh về du lịch, nên chắc chắn không thể bỏ phân đoạn du lịch đi được. Ngày ghi hình còn lại không đủ để quay quy mô lớn, ekip chương trình quyết định chia khách mời thành sáu nhóm, rồi lần lượt đưa đến những khu danh lam thắng cảnh khác nhau.

Thế là mọi người lại phải bôn ba ở bên ngoài một ngày nữa, ngay cả Trình Hề vừa ‘sinh’ con xong cũng không được miễn.

Đợi đến lúc đạo diễn Lưu rốt cục cũng thỏa mãn thì đã đến tối rồi, Thẩm Ý và Hứa Lệ Sơ có khá nhiều hoạt động nên không về khách sạn do ekip chương trình đặt, mà trực tiếp kéo vali rời đi.

Thân thể ảnh đế quá quý giá, không thích thức đêm đi máy bay, nên định ngủ lại ở chỗ của ekip chương trình một đêm. Không biết có phải là đợi anh hay không, mà Mạnh Bạch cũng ở lại.

Vương Tử Hàn thì không rõ, chỉ cảm thấy mấy ngày nay gã đều cố gắng bắt chuyện với Mạnh Bạch, nhưng Mạnh Bạch vẫn luôn lạnh lùng, hình như hai người xảy ra mâu thuẫn.

Còn Trình Hề thì không có lịch trình gì, vì cân nhắc đến vấn đề sức khỏe của cậu nên Triệu Tiểu Đào không cho cậu rời đi, mà quyết định đích thân đến đón cậu. Khu quay phim cách thành phố Tùng Giang rất gần, nên buổi chiều Triệu Tiểu Đào đã đến khách sạn rồi.

Nhận được tin tức có thể nghỉ ngơi, Triệu Tiểu Đào đang định hỏi đi đâu giải quyết bữa tối, thì Trình Hề đã nói: “Đi, ra ngoài uống với em.”

Giọng nói rất nặng nề, có thể nhận ra tâm trạng cậu không tốt.

Triệu Tiểu Đào vốn định nói giờ cậu đã nổi tiếng hơn trước, ra ngoài sẽ dễ bị người ta chụp được, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của cậu thì im lặng, trực tiếp đi ra ngoài mượn xe của ekip chương trình.

Có sự tồn tại của khu quay phim, thành phố Trường Ninh đã trở thành một trong những điểm tham quan không thể bỏ qua ở trong nước, trên đường người qua người lại rất đông đúc, hai người không dám tùy tiện bước vào một quán bar nhỏ nào đó, mà phải tìm một câu lạc bộ giải trí.

Câu lạc bộ giải trí này thực hiện chế độ hội viên, những người có đủ điều kiện nhận thẻ đều là những người giàu có địa vị cao, có thể ngăn chặn tất cả phóng viên và hầu hết fan hâm mộ. Nhưng lúc hai người xuống xe, vẫn nhìn thấy mấy bóng dáng lén lén lút lút ở bên cạnh câu lạc bộ.

Để lấy tin tức, paparazzi lợi dụng tất cả mọi thời cơ, nếu không lần trước Trình Hề cũng chẳng bị dính scandal.

May mà hôm nay cậu cố ý đội một chiếc mũ nồi để che đi mái tóc đỏ của mình, có paparazzi chú ý tới cậu, nhưng không nhận ra là ai.

Dặn quản lý tìm một phòng riêng nhỏ, nhân viên phục vụ mở rượu xong thì đi ra ngoài, nhìn tư thế rót rượu của Trình Hề, Triệu Tiệu Đào tê hết cả da đầu: “Trình Nhi, kể với anh xem ai chọc giận cậu, thầy Đào à? Giờ không phải quan hệ giữa hai người tốt lắm sao?”

“Ai tốt với anh ta.” Trình Hề tỉnh bơ phản bác.

“Người ta đến dỗ dành cậu uống thuốc lộ liễu như vậy rồi mà còn bảo là không tốt? Cậu không biết đâu, sau khi xảy ra sự cố trên livestream, anh và chị Mai sốt ruột đến mức một đêm không ngủ, may mà có thầy Đào giúp đỡ,” Triệu Tiểu Đào rót cho mình một ly: “Hơn nữa không chỉ giúp cậu làm sáng tỏ, mà còn giúp cậu có thêm rất nhiều fan follow trên weibo.”

Tay bưng ly rượu của Trình Hề khựng lại, cậu mở trang chủ weibo ra.

Tối hôm trước mới được 200 vạn fan, mà giờ đã tăng vọt lên 280 vạn rồi.

Chỉ vẻn vẹn có hai ngày.

Mặc dù con số này chỉ đủ lót giày trong giới nghệ sĩ, thậm chí còn ít hơn mấy hotboy hotgirl mạng, nhưng đối với cậu – một người có khởi đầu không khả quan mấy, còn có đủ loại scandal quấn quanh người mà nói, thì con số đó đã tăng nhanh lắm rồi.

Triệu Tiểu Đào trêu cậu: “Cuỗm fan của thầy Đào tới chỗ cậu, cũng coi như là một loại trả thù trá hình mà, cậu nói xem có đúng không?”

Trình Hề giật giật khóe miệng, rồi mỉm cười từ thiện.

Thấy phản ứng của cậu, Triệu Tiểu Đào sờ sờ gáy, phần da này hình như bị hói mất rồi. Đương nhiên anh ta có thể cảm nhận được Trình Hề không vui, bèn thử dò xét: “Trình Nhi, rốt cục thì cậu làm sao vậy?”

“Không sao cả,” Trình Hề tiếp tục rót rượu: “Mai là ngày giỗ của mẹ em.”

Triệu Tiểu Đào sửng sốt, lúc này mới nhớ ra.

Mai là ngày giỗ của mẹ Trình, cũng là sinh nhật của Trình Hề.

Mẹ Trình mất vì khó sinh, một sinh mệnh nhỏ vừa chào đời đổi lại là sự ra đi của người thân yêu nhất, đối với Trình Hề đây không phải là một ngày đáng để chúc mừng. Nên 21 năm qua cậu chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, Triệu Tiểu Đào cũng vô tình nghe được vào năm ngoái.

Trước mặt sinh ly tử biệt, bất kỳ lời nói nào cũng chẳng có trọng lượng. Biết an ủi cậu vô dụng, Triệu Tiểu Đào dứt khoát rót cho mình một ly thật đầy: “Trình Nhi, đêm nay anh sẽ uống tẹt ga với cậu. Nhưng chỉ cần cậu cảm thấy không khỏe, thì chúng ta sẽ lập tức dừng lại, được không?”

“Được,” Trình Hề nói: “Cảm ơn anh.”

Ly thủy tinh ở trên không trung chạm vào nhau, vị Vodka đậm đà vấn vương quanh chóp mũi, hai người uống cạn một ly, Trình Hề cúi đầu, phát hiện wechat có một tin nhắn mới.

Ông đây ở đâu hình như chẳng liên quan gì đến anh… Trình Hề trong lòng nghĩ như vậy, nhưng tay thì lại gõ:

Nồng độ cồn của rượu cao nên xộc lên đầu rất nhanh, Trình Hề hơi choáng. Suy nghĩ kỹ một hồi mới nhớ ra ‘dạy hư’ xuất phát từ đâu.

—— Hôm trước lúc trèo tường, cậu nói đùa rằng Đào Thời Diên muốn dạy hư mình.

Gò má Trình Hề nóng lên, cậu căm giận cắn răng đánh chữ:

Nhìn thấy hàng chữ này, Đào Thời Diên bật cười thành tiếng. Trương Tĩnh đang thu dọn vali hành lý giúp anh nghe tiếng quay đầu lại, thì thấy một cảnh tượng rất khó tin:

Ông chủ của cô, ảnh đế tam kim, người đàn ông đứng trên đỉnh kim tự tháp của giới điện ảnh Trung Quốc, nghe nói tính tình rất tệ, thực tế đại ảnh đế Đào Thời Diên tính tình cũng rất tệ, giờ đang ôm điện thoại vừa gõ chữ vừa cười.

Giống như học sinh cấp ba lén lút nói chuyện dưới gầm bàn trong tiết học.

Chưa bao giờ nhìn thấy ông chủ có vẻ mặt như thế này, Trương Tĩnh nghi ngờ rằng mình đã gặp ma.

Cười xong, Đào Thời Diên tiếp tục hỏi:

Ông đây ăn hay không ăn thì liên quan gì tới anh, trong lòng Trình Hề nghĩ vậy, trên tay lại gõ chữ:

Nhưng còn chưa kịp gửi đi, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một tiếng “rầm”, chắc là có người đi không vững, va vào cửa phòng riêng của cậu.

Ở câu lạc bộ giải trí có rất nhiều sâu rượu, Triệu Tiểu Đào bất mãn: “Hay là uống nhiều quá ngất trước cửa phòng chúng ta rồi, để anh nhìn thử.”

Hình thể của Triệu Tiểu Đào di chuyển rất tốn sức, Trình Hề trực tiếp đứng dậy: “Anh ngồi đi, để em.”

Nói xong cậu đi thẳng tới cửa, kéo cửa ra, không nhìn thấy con ma men nào, nhưng lại nhìn thấy có năm người đàn ông tầm hơn bốn mươi tuổi, đang kéo một người đi về phía thang máy.

Người bị kéo đi là một chàng trai trẻ tuổi, có vẻ là say đến bất tỉnh, thân trên trần trụi, bóng lưng nhìn rất quen. Đúng lúc này ông chú bụng phệ đi bên cạnh giơ tay ra nắn mông người nọ một cái, rồi nghiêng đầu nói gì đó với người bên cạnh, trong hành lang đều quanh quẩn tiếng cười hèn mọn của bọn họ.

Chàng trai trẻ tuổi đó không phản ứng lại chút nào, trực giác của Trình Hề cảm thấy không đúng lắm, sau đó đột nhiên nhớ ra —— Người bị kéo đi kia không phải là Vương Tử Hàn sao!

Lúc những khách mời gặp mặt nhau lần đầu tiên, Vương Tử Hàn đã mặc chiếc quần này!

Cứ như vậy một lúc, bọn họ đã vào thang máy rồi. Không chút do dự, Trình Hề xoay người lại dặn một câu “báo cảnh sát” rồi vội đuổi theo về phía trước. Thật không may, một chiếc thang máy khác đang dừng ở tầng cao nhất, Trình Hề dùng sức ấn ấn mấy lần, nhận ra trong thời gian ngắn hoàn toàn không xuống ngay được, nên quay đầu chạy vào lối cầu thang thoát hiểm phía bên kia!

Không cử động còn tốt, vừa cử động một cái là rượu lại xông lên não. Đầu choáng vô cùng, bước chân của Trình Hề loạng choạng, chạy không vững lắm, vài lần suýt chút nữa ngã chổng vó.

Đợi tới khi chạy hết mười hai tầng cầu thang, còn chưa kịp lấy hơi, đám người kia đã đi tới cửa xoay. Không biết trong thang máy đã xảy ra chuyện gì, quần của Vương Tử Hàn đã bị tụt xuống một nửa, lộ rõ cả khe mông.

Ở nơi công cộng còn có thể giở trò như vậy, nếu như bị bọn họ mang về nhà, kết cục của Vương Tử Hàn sẽ không thể tưởng tượng nổi!

Vào thời khắc nguy cấp Trình Hề không để ý được nhiều, cậu tăng tốc lao tới, một chân đạp mạnh lên hông của người đàn ông bụng phệ đi bên trái Vương Tử Hàn!

Người đàn ông bụng phệ bị đạp cho ngã sấp mặt, nhân lúc những người khác còn chưa phản ứng lại, Trình Hề vòng qua phía trước, vung tay đấm thẳng vào mặt tên hói đầu bên phải Vương Tử Hàn. Tên hói đầu chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, theo bản năng buông bàn tay đang giữ Vương Tử Hàn ra, che mặt gào rú ầm ĩ!

Không còn chống đỡ, cơ thể Vương Tử Hàn mềm nhũn trượt xuống, Trình Hề vội vàng chạy tới đỡ được gã. Đặt gã tựa vào phía sau cây cột, Trình Hề liếc nhìn trạng thái của Vương Tử Hàn.

Hai gò má ửng lên sắc hồng không tự nhiên, ánh mắt mơ màng, rõ ràng là bị bỏ thuốc.

Nhưng Vương Tử Hàn vẫn còn chút tỉnh táo, gã nhìn chằm chằm Trình Hề hai giây: “Trình, Trình Hề à?”

Trình Hề chẳng muốn nhìn gã: “Tôi là cha anh.”

“Cảm…..cảm ơn cậu.”

“Không cần,” Trình Hề ghét bỏ nói: “Có cảm ơn quyền cước của tôi cũng không bằng uống thêm gói sữa để tăng chỉ số IQ lên, đi tiệc rượu bị bỏ thuốc xảy ra từ năm nào rồi, anh cũng nên tìm hiểu để theo trend đi chứ.”

Lúc này ba tên đàn ông chưa bị đánh mới phản ứng lại, tức giận quát: “Đệt, thằng nhãi con này cmn chui ở đâu ra vậy? Bảo vệ đâu nhanh lăn ra đây cho ông, có người ra tay đánh người!”

“Ông đây chỉ đánh súc sinh,” Trình Hề lạnh lùng nói: “Chuyện bỏ thuốc rồi hiếp dâm mà còn làm được thì vẫn có thể tính là người ư?”

“…….Được, được, được, mẹ kiếp.”

Hai mắt bọn họ đỏ ngầu vì tức giận, không thèm đếm xỉa đến thân phận, xắn tay áo lên lao về phía Trình Hề.

Mấy người lập tức sáp vào đánh nhau!

Vốn dĩ đối phó ba tên bợm rượu ngu ngốc này đối với Trình Hề mà nói chẳng thành vấn đề, nhưng do cậu uống rượu, phản ứng chậm hơn bình thường một chút, nên trong lúc hỗn chiến cũng bị đánh trúng mấy lần.

Có một cú bị đấm vào mặt, mũ nồi theo đó bay ra, tên bên trái sững sờ: “Cũng đẹp trai ghê nhỉ, tiếc là cứ muốn chết cơ.”

“Chậc chậc chậc, tuyệt hơn tên ban nãy không biết bao nhiêu lần. Em trai nhỏ, hay là em đi chơi với tụi anh nhé, tụi anh sẽ không truy cứu chuyện ngày hôm nay nữa, nếu không nhất định sẽ đánh cho em chịu không nổi đó!”

“Xàm quá rồi đó,” Trình Hề duỗi ngón tay cái ra, chùi vệt máu bên khóe miệng: “Dù sao thì tôi cũng rất muốn xem thử hôm nay ai mới là người chịu không nổi đấy.”

“Nhãi con miệng to quá nhỉ, mày biết chúng tao là…….hả ——”

Nói tới đây, tên đàn ông mặc áo POLO kẻ sọc giật mình, nhỏ giọng thì thầm: “Anh Khưu, anh nhìn xem thằng nhóc này có phải người nhà họ Trình không? Cái đứa mà sếp Trình dẫn tới bữa liên hoan thương hội ấy, nhìn quen lắm.”

Mái tóc đỏ của Trình Hề rất dễ nhận biết, hơn nữa ngoại hình nổi bật, mấy người kia đánh giá trong chốc lát, ý dâm bỗng nhiên biến mất chẳng còn tăm hơi: “……….Nể mặt người nhà mày, chuyện hôm nay không tính toán nữa, còn có lần sau thì tuyệt đối sẽ không tha cho mày đâu!”

Nói xong thì dìu nhau dậy, vội vội vàng vàng chạy mất.

Mãi cho đến khi âm thanh phía sau biến mất hẳn, Trình Hề mới nặng nề tựa vào cây cột, thở phào nhẹ nhõm. Thật ra nếu tiếp tục đánh, có lẽ sẽ chỉ có mình cậu bị đánh, hôm nay rượu gọi lên nồng độ cồn khá cao, trước mắt cậu bây giờ rất mơ hồ, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Quá trình đánh nhau tưởng chừng như dài lắm, nhưng thực ra mới hơn hai phút chưa đầy ba phút đồng hồ. Quản lý sảnh lớn dẫn theo đội bảo an chậm rãi chạy đến, cuối cùng bên ngoài cũng vang lên tiếng còi xe cảnh sát.

Vương Tử Hàn gắng gượng chút hơi sức cuối cùng: “Trình Hề, đừng đến đồn cảnh sát, đừng đến bệnh viện, cầu xin cậu.”

Là người của công chúng, một khi tin tức gặp gỡ nhà đầu tư bị bỏ thuốc truyền ra ngoài, thì con đường làm ngôi sao tuyệt đối sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Sau nhiều lần xác nhận cơ thể gã không có vấn đề gì, bảo Triệu Tiểu Đào phối hợp lấy lời khai cho cảnh sát, Trình Hề dẫn Vương Tử Hàn rời đi bằng cửa sau.

Trước khi đi, cậu cảm giác được phía sau lưng có ánh đèn flash, nhưng đầu óc quay cuồng quá chẳng muốn để ý nữa.

Trên đường gọi xe về khách sạn Vương Tử Hàn đã ngủ thiếp đi, Trình Hề đau nhức cả người cũng muốn ngủ. Nhưng lại bị chứng mất ngủ hành hạ, cậu mới nhớ tới mình còn có nhiệm vụ vô cùng quan trọng cần mau chóng hoàn thành.

—— Cậu phải tìm được loại thuốc lá và nước hoa của Đào Thời Diên

Sau khi bị ekip chương trình tặng cho “Đào Trạch Niên”, Trình Hề vốn không muốn để ý đến Đào Thời Diên nữa, nhưng chất cồn phát huy sức mạnh khiến người ta quên mất lúng túng. Xuống xe, dìu Vương Tử Hàn về phòng, để lại số điện thoại di động, sau đó Trình Hề không quay về phòng mình ngay.

Mà một đường giết đến nơi ở của Đào Thời Diên ở tầng trên.

“Ding Dong~”

Nghe thấy tiếng chuông cửa, Đào Thời Diên mới vừa rửa mặt xong bèn đi ra mở cửa, một luồng rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt.

Anh bạn nhỏ đầu tóc đỏ rối xù không thèm trả lời tin nhắn của anh, cổ áo thun bị kéo đến mức lỏng lẻo, đáy mắt ướt át, đang nhìn thẳng vào anh.

“Dạy hư em đi,” Trình Hề nói: “Em muốn hút thuốc.”

Tác giả có lời muốn nói:

Đào. Thầy. Thời Diên: Tôi còn dạy được cái khác nữa kìa.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN