Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không - Chương 2: Nhiệt Tình
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
25


Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không


Chương 2: Nhiệt Tình


Trên đời này không có việc gì xấu hổ hơn bị bắt quả tang đúng lúc đang nói xấu sau lưng người ta, gương mặt Triệu Tiểu Đào lẫn lộn đủ các loại biểu cảm hoảng hốt, hãi hùng, bất ngờ, anh ta xấu hổ lúng túng đến độ chân cào ra cả một cái phòng seaview trên đất, chổng mông lắp bắp thưa: “Chào, chào thầy Đào ạ.”

Biểu cảm trên mặt Trình Hề trông rất bình tĩnh, nhưng đại não thì chuyển động rất nhanh ——

Các vấn đề đã biết:

Điều kiện một: Chiều cao của kẻ địch gần 1m9, phe mình có lẽ hơn 1m8.

Điều kiện hai: Móng tay của đồng minh bên quân địch vừa dài vừa nhọn, còn trang bị thêm đạo cụ cà phê nóng. Đồng minh của phe mình là một anh mập yếu ớt, bị vệ sĩ đẩy một cái là lảo đảo, không có một tí sức chiến đấu nào.

Hỏi: Tỷ lệ thắng là bao nhiêu?

Trình Hề nhanh chóng đưa ra đáp án: Có lẽ là bằng 0.

Nhưng thế thì không được, mặc dù cậu không hot, nhưng vẫn phải có gánh nặng thần tượng. Ngộ nhỡ lát nữa đánh nhau thua Đào Thời Diên, bị truyền thông tuồn tin ra, cậu phải vứt mặt mũi đi đâu đây?

3 fansite may mắn còn hoạt động kia sẽ nhìn cậu như thế nào? 143 vạn fans còn sót lại sẽ nhìn cậu làm sao đây?

Cậu hơi nheo mắt lại, toàn thân kéo căng, định nếu mọi chuyện tồi tệ thì sẽ liều cho cá chết lưới rách, không chết không nghỉ.

Chiến tranh hết sức căng thẳng.

Nhưng mà, một giây sau, người đàn ông đó lại ra vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, gật đầu với Triệu Tiểu Đào, rồi lập tức chuyển hướng qua Trương Tịnh: “Để lên bàn giúp tôi.”

Giả vờ rộng lượng gì vậy chứ… Trình Hề đứng bật dậy, dẫn Triệu Tiểu Đào tông cửa xông ra ngoài.

Cửa phòng chờ máy bay đóng lại lần nữa, Trương Tịnh theo lời để cà phê lên bàn, đang định hỏi ông chủ nhà mình ban nãy có chuyện gì thì lại phát hiện tầm mắt của người đàn ông vẫn đang bồi hồi ở cửa.

Cô tò mò hỏi: “Anh Diên, anh đang nhìn gì vậy?”

Mấy giây sau, Đào Thời Diên cuối cùng cũng thu hồi tầm mắt: “Không có gì.”

“Cậu trai lúc nãy hình như là Trình Hề, em thấy lúc đi ra ngoài vẻ mặt cậu ấy không tốt lắm, hai người xảy ra mâu thuẫn gì ạ?”

Đào Thời Diên bày ra vẻ mặt nhàn nhạt không gợn sóng: “Không có gì, anh bạn nhỏ nên khó tránh khỏi việc mắc lỗi, có thể tha thứ được.”

Nghe thấy câu này, Trương Tịnh trợn mắt lên, vẻ mặt giống như nhìn thấy quỷ.

Cô đã đi theo bên cạnh Đào Thời Diên năm năm rồi, đương nhiên hiểu rõ tính tình của anh. Nếu như có người xảy ra xích mích trực tiếp với anh, chắc chắn sẽ phải ăn trái đắng.

Hôm nay tự nhiên đổi tính hả ta??

Nhưng Trương Tịnh không dám hỏi, chỉ dám nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nói như kiểu anh già lắm vậy… Trình Hề năm nay 21 tuổi nhỉ? Anh chỉ lớn hơn cậu ấy 6 tuổi chứ mấy.”

Đào Thời Diên nhớ lại dáng vẻ nheo mắt của cậu trai, mái tóc không an phận chỉa lên mấy sợi, tai hơi nhọn, giống như một chú mèo con đang xù lông.

Rõ ràng là dáng vẻ của một anh bạn nhỏ.

“Trương Tịnh, cô bảo Kim Khôn điều tra nơi sinh của Trình Hề cho tôi.”

Sau khi ra cửa đi chưa được mấy bước, Trình Hề mới chợt phản ứng lại.

—— Cậu chạy cái gì chứ?

Cậu đâu sợ Đào Thời Diên, lại càng không sợ đánh nhau, làm gì mà như kiểu cậu chột dạ quá vậy.

Rõ ràng người phải đi là Đào Thời Diên mới đúng!

Trình Hề thắng gấp tại chỗ, biểu cảm cực kỳ khó chịu. Cậu tìm một góc chết, đá cái vali du lịch của hãng Rimowa bên cạnh qua rồi dạng chân ngồi trên vali quay mặt vào tường.

Đôi chân dài cong lại, đầu gối trắng loáng lộ ra từ cái lỗ ở trên quần bò. Phối với vali màu đỏ, thì chính là danh lam thắng cảnh quốc gia 5A.

Triệu Tiểu Đào hì hục chạy cả buổi, rốt cục cũng đến gần Trình Hề, anh ta mềm oặt dựa trên cây cột: “Hỏng bét! Trình Nhi, chúng ta đi đời rồi… cậu tự bế à?”

“Anh mới tự bế ấy,” Trình Hề muốn tẩn cho anh ta một trận: “Muốn đi đời thì anh đi đời một mình đi, đừng kéo em vào.”

“Không tự bế thì cậu ngồi quay mặt vào tường làm gì! Này tổ tông của anh ơi, sao cậu lại bình tĩnh thế? Cậu có biết bối cảnh của Đào Thời Diên không?!”

Triệu Tiểu Đào không ngừng vòng tới vòng lui: “Nhà họ Đào giàu sang quyền thế lâu năm, mẹ của anh ta lại làm chính trị, mối quan hệ của nhà anh ta mở rộng khắp nơi, chỉ có chuyện cậu không nghĩ tới, chứ không có chuyện anh ta không làm được!”

“Hơn nữa bình thường nhìn anh ta khiêm tốn thế thôi, nhưng thủ đoạn thì tàn nhẫn lắm đó! Trước đây có một nam diễn viên rất nổi tiếng… tên là gì ấy nhỉ, cũng vì đắc tội với anh ta, mà trực tiếp bị công ty đóng băng hoạt động luôn! Giờ nghèo khổ chán nản, chậc, thảm lắm, chỉ thiếu nước đi ăn xin dưới gầm cầu vượt thôi!”

Trình Hề bị anh ta vòng tới vòng lui đến hoa mắt: “Nếu anh còn vòng tới vòng lui nữa, em sẽ đánh gãy chân anh rồi đưa anh đến dưới gầm cầu vượt để ăn xin.”

“Cảm ơn, nhưng cơ hội quý giá như vậy cứ để lại cho người có nhu cầu đi… không phải, Trình Nhi, cậu đừng chê tôi kể chuyện giật gân.”

Anh ta ngồi xổm xuống trước mặt Trình Hề, bày ra vẻ mặt chân thành nói: “Cậu có biết nếu cậu rút khỏi giới giải trí, thì sẽ xảy ra chuyện đáng sợ nhường nào không?”

“?”

“Cậu! Sẽ! Phải! Về thừa kế gia sản đó!”

Trình Hề: “…”

“Đáng sợ không?”

Đừng nói nữa, đúng là rất đáng sợ.

Mí mắt của Trình Hề cụp xuống, hai tay vô thức nắm chặt vạt áo, nhìn chằm chằm chấm tròn nhỏ ở trên sàn nhà.

Cậu không muốn về nhà.

Cha cậu, Trình Lập Quốc, là một doanh nhân thành đạt, sau khi tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình đã đưa Trình thị lên đứng đầu ngành, nhưng điều đó không có nghĩa ông ấy là một người chồng và người cha đủ tiêu chuẩn.

Vào giây phút cuối cùng mẹ cậu mất do khó sinh, cũng không kịp gặp Trình Lập Quốc một lần cuối cùng, do vậy mà ông ngoại và bà ngoại cả đời này không qua lại với nhà họ Trình nữa.

Mà khi còn bé, điều cậu mong đợi nhất là ăn một bữa thật ngon và được đi chơi công viên với cha, cho đến khi cậu 5 tuổi….

“Trình Nhi, sao cậu không nói gì, bị anh hù sợ rồi à? Hay là chúng ta đi tìm ảnh đế Đào xin…”

“Không cần,” Trình Hề ngắt lời Triệu Tiểu Đào: “Anh ta muốn đụng đến em không dễ vậy đâu.”

“Shhh… có lý, hay là cậu tiết lộ thân phận của mình cho anh ta đi, không chừng bậc cha chú trong nhà hai người có quan hệ cá nhân đó!”

Giọng Trình Hề trở nên lạnh lùng: “Nếu anh không cần cái miệng này nữa, thì em có thể quyên góp cho người cần nó giúp anh.”

“… Được rồi được rồi, anh ngậm miệng đây,” Triệu Tiểu Đào hậm hực nói: “Rõ ràng có bối cảnh mạnh như vậy, mà lại chẳng thèm nói ra ngoài, bị xuyên tạc thành có kim chủ cũng không làm sáng tỏ, anh thật sự không biết cậu đang có ý đồ gì…”

Thấy không khuyên nổi Trình Hề, Triệu Tiểu Đào một thân một mình dựa vào lan can bắt đầu phiền muộn. Hai đầu ngón tay ngắn cũn mập mạp lướt lên lướt xuống trên điện thoại, tiếng bàn phím vang lên lạch cạch.

Nhìn bóng lưng rộng lớn của anh ta, Trình Hề hơi hối hận vì ban nãy mình quá nặng lời, dù sao thì Triệu Tiểu Đào cũng chỉ muốn tốt cho cậu.

Nhưng lại không thể gạt bỏ sĩ diện dỗ dành người ta, nên chỉ có thể tìm chuyện để nói: “Anh làm gì thế.”

“Đua top cho cậu,” Triệu Tiểu Đào thở dài: “Cậu bị rớt top bên bảng xếp hạng tân binh rồi.”

Bảng xếp hạng tân binh là một trong những bảng xếp hạng ngôi sao quyền lực trên weibo, chủ yếu dành cho những người debut trong khoảng thời gian ngắn, được chia thành xếp hạng theo ngày, theo tuần và theo tháng.

Quán quân hàng tuần có thể giữ vị trí được đề cử trên trang bìa của bảng xếp hạng tân binh, top 3 hàng tháng thì có thể vào danh sách chính thức để thi đấu.

Nếu lọt vào danh sách chính thức, có nghĩa bạn đã là nghệ sĩ đi đúng hướng và có sức cạnh tranh nhất định rồi.

Vì trước đó đã xuất hiện trên hai chương trình thực tế nổi tiếng, thêm vào có nhan sắc, nên fans của Trình Hề hoạt động rất sôi nổi, thứ hạng của bảng xếp hạng hằng ngày luôn dao động quanh hạng 10.

Tiếc là tối qua xuất hiện scandal, nên thứ hạng của Trình Hề như ngồi tàu lượn siêu tốc, rơi thẳng ra khỏi hạng 50.

Lúc fans thích bạn, thì sẽ cố gắng hết sức đua top đua số liệu cho bạn.

Lúc không thích bạn nữa, thì sẽ cực kỳ vô tình.

“Một mình anh đua top thì có ích lợi gì,” Trình Hề nói: “Đừng để ý nữa.”

“Anh nuốt không trôi cục tức này,” Triệu Tiểu Đào hầm hừ: “Thứ hạng của Triệu Doanh Khải đã vượt qua cậu rồi, còn cố ý đăng weibo cà khịa, ghét thật chứ.”

Triệu Doanh Khải là nghệ sĩ cùng công ty debut cùng lúc với Trình Hề, vẫn luôn bất mãn về sự phân chia tài nguyên trong công ty. Fans hai nhà cũng không hợp nhau, thường xuyên cảm thấy Trình Hề cản đường idol mình.

Nghe thấy vậy Trình Hề bèn mở weibo ra.

@Triệu Doanh Khải KAI: Không tham gia tiệc rượu.

Năm chữ ngắn ngủi, fans đều hiểu ra, khu bình luận rất đa dạng:

[Khải Khải nhà mình vào top 10 bảng xếp hạng bằng thực lực, không phải dựa vào kim chủ đâu nha.]

[Kim chủ của ai kia giỏi lắm mà, sao không đua top cho cậu ta thế ]

[Chúng ta tiếp tục cố gắng, mục tiêu hàng đầu là tiến vào top 3 của bảng xếp hạng tuần, mục tiêu thứ hai là tiến vào top 3 của bảng xếp hạng tháng, cả nhà Tập Mỹ go go go!]

[Mở miệng ra là nói kháy, đúng là ao cạn lắm rùa.]

(Ao cạn lắm rùa: là ao rút nước mới thấy nhiều rùa, châm biếm những đứa gặp chuyện cái là lộ ngay nhân cách ko ra gì.)

Bình luận cuối cùng chắc là do fan của Trình Hề để lại, rất nhanh đã bị fans của Triệu Doanh Khải bao vây tấn công.

Cảnh tượng đó trông rất buồn cười, nhưng sự lo lắng của Trình Hề trong một khoảng thời gian dài đã chợt lắng xuống.

Lúc này còn mười phút nữa là lên máy bay, Triệu Tiểu Đào đua top và ký tên xong, bèn gọi Trình Hề đi cùng mình.

Trình Hề đứng dậy, đôi mắt chợt bị ánh sáng mạnh làm cho chói mắt!

Loại ánh sáng mạnh này cậu rất quen thuộc, ngẩng đầu lên, cách đó không xa có mấy người đang vắt chân lên cổ chạy sang bên này, trên vai vác ‘súng dài súng ngắn’, đèn flash nhấp nháy liên tục.

Không cần hỏi cũng biết đó là paparazzi tới chặn đường cậu.

Triệu Tiểu Đào lập tức kéo vali hành lý, phản ứng cực nhanh: “Đi về phía Đào Thời Diên đi, không chừng anh ta có thể giúp chúng ta chặn cái đám này lại đó!”

Trình Hề cúi đầu bước nhanh theo phía sau Triệu Tiểu Đào: “Nãy em đắc tội với người ta rồi, trông chờ vào anh ta thì thà trông chờ bạch mã hoàng tử cứu vớt thế giới.”

Tiếc là sân bay không có chỗ để trốn, mái tóc đỏ chói mắt của Trình Hề chẳng khác gì thứ dẫn đường, mới được hai ba câu đã bị paparazzi đuổi kịp.

“Cậu Trình, cậu không đưa ra câu trả lời cho tin tức xấu, có thể hiểu là ngầm thừa nhận không?”

“Người đàn ông ra ngoài cùng cậu là ai vậy ạ? Quan hệ giữa hai người là gì?”

“Có tiện tiết lộ nội dung của buổi tiệc rượu không, lần này cậu xuất hiện ở sân bay phải chăng là để tránh né ý kiến và thái độ của công chúng?”

“Cậu cảm thấy thế nào về bài đăng weibo của Triệu Doanh Khải?”

Nghe thấy ba chữ Triệu Doanh Khải, Trình Hề khựng lại: “Thân là nghệ sĩ, tôi nghĩ tập trung vào bản thân mình quan trọng hơn.”

Không ngờ cậu lại dám nói như thế, paparazzi đều ồ lên!

“Cậu Trình, ý của cậu là Triệu Doanh Khải không chăm chỉ rèn luyện bản thân, mà suốt ngày chỉ nhìn chằm chằm vào cậu ư?”

Triệu Tiểu Đào lập tức đổ mồ hôi lạnh, thầm nghĩ tuyệt đối không thể để tổ tông nóng tính nhà mình ở lại đây được, nếu không chắc chắn cậu sẽ làm ra rất nhiều chuyện.

Anh ta nín thở, ưỡn bụng chen lên phía trước, thật sự chen ra được một con đường.

Nhưng vất vả lắm mới lấy được tin tức, paparazzi đâu thể từ bỏ được, bọn họ theo thật sát bên cạnh.

Trình Hề bị chen chúc hơi nổi nóng, cậu nhíu mày lại, đang định lấy điện thoại ra gọi cho bảo vệ ở sân bay thì bỗng nhiên va vào một lồng ngực.

Nhiệt độ xa lạ mang theo mùi thơm của gỗ bất ngờ không kịp chuẩn bị bao phủ quanh người làm cậu giật mình. Ngước mắt lên, vừa vặn nhìn thấy vết sẹo trên cằm và hầu kết lồi ra của đối phương.

Đào Thời Diên hơi cúi người, dùng tông giọng chỉ có hai người nghe thấy nói: “Chào đón tôi không cần phải nhiệt tình như vậy.”

Rồi anh lập tức nhìn về phía truyền thông: “Chúng tôi phải lên máy bay rồi, các vị nên có chừng mực, mời quay về cho.”

Tác giả có lời muốn nói:

Trình Nhi: Ông đây giết anh!!!


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN