Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không - Chương 12: Fan
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
19


Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không


Chương 12: Fan


Đào Thời Diên không dám tin những gì mà mình nghe thấy.

Hai ngày qua, anh có thể cảm nhận được cậu trai này rất có ý kiến với anh, suốt ngày đều tỏ thái độ với anh.

Mặc dù không biết ý kiến đó đến từ đâu, nhưng nghĩ sao cũng chẳng giống mấy câu mà Trình Hề vừa nói ra.

Đào Thời Diên khựng lại, anh chợt hiểu ra —— có phải là do anh từng giúp Trình Hề, nên mới cho đối phương ảo tưởng có thể tiếp cận anh không nhỉ?

Thật ra đối với anh mà nói những chuyện đó chẳng là gì, dễ như ăn cháo. Anh chọn giúp Trình Hề, là vì tai của cậu rất giống với ‘nhóc con’.

Cũng chỉ là loại cảm giác yêu ai yêu cả đường đi mà thôi.

Mặc dù có khả năng là đối phương đã say, nhưng nếu để Trình Hề bước vào phòng mình lần thứ nhất, thì sẽ có tiền lệ, cho cậu không gian để tưởng tượng, sau này có thể sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba hoặc thậm chí là vô số lần nữa.

Anh không có ý nghĩ dư thừa nào với Trình Hề cả, đối với anh, Trình Hề chỉ là một hậu bối thích đi đường tắt, một anh bạn nhỏ chẳng ngoan ngoãn chút nào mà thôi.

Chẳng thà một đao chặt đứt gốc rễ của nó.

Đào Thời Diên hạ thấp giọng: “Cậu say rồi, về đi.”

“Rầm ——”

Nói xong, anh trực tiếp đóng cửa lại.

Nghe thấy lời Đào Thời Diên nói, cùng tiếng cánh cửa đập vào khung cửa, Trình Hề mới bất giác phản ứng lại ban nãy mình đã nói những gì.

Cậu gọi người ta là cưa cưa, nói mình là fan của người ta, muốn vào chiêm ngưỡng dung nhan của người ta.

… Cực kỳ lúng túng.

Đờ mờ, sao cậu lại uống rượu cơ chứ!

Chẳng thà chết quách đi rồi quên hết chuyện cho xong!

A a a a a a!!!

Trình Hề gào thét trong lòng, thậm chí còn xuất hiện ý nghĩ từ chối quay show. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cho dù có từ chối quay show, thì Đào Thời Diên cũng nhớ kỹ dáng vẻ ngu ngốc này của cậu rồi, từ chối có tác dụng đíu gì nữa chứ.

Muốn cầm búa đập cho mình ngất đi quá!

Hít sâu một hơi, Trình Hề xoa xoa gò má hơi nóng của mình, sợ bị Thẩm Ý ở phòng 201 phát hiện, nên định về phòng trước rồi hẵng đập ——

Vừa xoay người, thì nhìn thấy cửa phòng đóng chặt lại mở ra lần nữa.

Đào Thời Diên xụ mặt, trong giọng nói chẳng nghe ra chút cảm xúc nào: “Vào đi.”

Trình Hề giống như bị mộng du mà bước vào phòng 202.

Vali bày ra giữa sàn nhà đã cất gọn đi, máy sấy tóc cũng được để về chỗ cũ, trong phòng tràn ngập mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Cậu không thích mùi thuốc lá, vừa sặc vừa hôi, nhưng giờ phút này lại cảm thấy mùi thuốc ở đây là ngoại lệ, mùi hương cực kỳ dễ chịu.

Thấy cậu trai ngẩn người đứng khựng tại chỗ, Đào Thời Diên hỏi: “Muốn tắm à?”

Tắm rửa… Trình Hề lập tức nhớ lại, trong nhà gỗ của mình không có phòng tắm, nên hôm qua có tới đây mượn phòng tắm.

Trình Hề thuận theo sườn núi mà lăn xuống, gật đầu.

“Lần sau muốn mượn phòng tắm thì cứ nói thẳng, không cần phải tìm cớ đâu.”

“…” Anh có cần phải nhai đi nhai lại thế không? Trình Hề bất chấp tất cả mà gật đầu.

Cậu trai uống rượu ngoan hơn trước nhiều, hai tay buông thõng dán sát dọc hai bên mép quần, đầu quả dưa nhỏ màu đỏ hơi cúi xuống, eo lưng thẳng tắp, giống như học sinh tiểu học bị thầy chủ nhiệm dạy bảo nhưng không chịu thua.

Thế là thầy chủ nhiệm Đào không định dạy bảo nữa, mà hất cằm chỉ về hướng phòng vệ sinh: “Đi đi.”

Trình Hề giống như được đại xá.

Cậu chuồn vào phòng tắm, thuần thục cởi quần áo. Nước dội xuống đầu, bỗng nhiên cậu nhớ ra mục đích lên tầng hai —— tìm kiếm mối quan hệ giữa việc cậu ngủ được và Đào Thời Diên.

Cậu cũng đâu có muốn lên đây tắm thật.

Nếu như Đào Thời Diên không cho cậu vào, cậu cũng chẳng thấy tiếc, nhưng giờ vào được rồi…

Tâm tư nhỏ của Trình Hề bắt đầu rục rà rục rịch.

Tiếc là, sau đó Đào Thời Diên không cho cậu cơ hội hành động nữa.

Chân trước vừa ra khỏi phòng tắm, chân sau cậu đã nghe Đào Thời Diên nói: “Lau tóc trước đi đã, lau khô tôi sẽ tiễn cậu về.”

?

Chuyện xuống tầng, ông đây cần anh tiễn à?

Không đúng, trọng điểm không phải là tiễn hay không tiễn, giờ mà về nhà gỗ thì cậu sẽ mất cơ hội tiếp cận Đào Thời Diên.

Cậu phải tìm cách ở lại phòng 202.

Cầm khăn mặt chầm chậm lau tóc, cậu nghĩ tới nghĩ lui, hình như chỉ có thể giả vờ say ngã xuống đất thôi.

Mặc dù hành vi này trông rất giống ăn vạ, nhưng cậu thực sự chẳng còn cách nào khác cả, Trình Hề khẽ cắn răng, để khăn xuống ——

Rồi đột ngột ngã xuống sàn nhà.

Động tác của cậu rất nhanh, nhưng Đào Thời Diên là ai chứ? Đây là người chính mắt nhìn thấy cậu trai này đang sấy tóc thì đổ gục xuống bàn đó!

Anh đã sớm chuẩn bị cho lần này rồi, nên tiến lên một bước thoải mái đỡ ở phía sau Trình Hề!

“… Cảm, cảm ơn nhé.” Trình Hề vội vàng vỗ quần áo đứng thẳng người lại, ngại ngùng mỉm cười nói.

Trên tay trống rỗng, Đào Thời Diên phát hiện ra eo của cậu trai này nhỏ đến mức một tay là có thể vòng chặt, anh khựng lại một lúc rồi nói: “Không cần khách sáo, nhưng tôi đề nghị cậu nên tới bệnh viện kiểm tra dây thần kinh biểu bì não đi.”

Trình Hề sửng sốt, anh có ý gì?

“Có lẽ da đầu cậu có giấu một cái công tắc nào đó,” Đào Thời Diên nói: “Đụng vào là gục.”

“…” Trình Hề nghẹn họng.

Ăn vạ không có kết quả, Trình Hề chỉ có thể để mặc Đào Thời Diên tiễn mình xuống tầng.

Thấy cậu trai uống say đã quay về nhà gỗ an toàn, Đào Thời Diên định quay về phòng lại bị người ta kéo cổ tay áo.

Dù sao cũng nói nhảm rồi, còn giả vờ say để bị ngã nữa, mặt mũi đã mất sạch sành sanh, Trình Hề khẽ cắn răng, dứt khoát đã không làm thì thôi mà làm thì phải làm cho đến cùng!

“Anh không được đi!”

Đào Thời Diên nhíu mày.

“Giờ tôi đau đầu lắm, muốn ói nữa, chắc là bị ngộ độc rượu rồi, anh mà không ở đây tôi ngất thì biết làm sao!” Dứt khoát đánh mất đạo đức luôn.

Đào Thời Diên muốn nói anh không phải bác sĩ, không chữa ngộ độc rượu được, nhưng lời còn chưa kịp ra khỏi miệng đã nuốt xuống lại.

Hành vi của đối phương thực sự rất khác thường, chẳng thà anh ở lại đây xem thử người này định làm gì.

Nếu như muốn dụ dỗ anh, vậy thì anh có thể dạy bảo hậu bối như thế nào mới gọi là “Quang minh chính đại làm người”.

Theo ý Trình Hề, Đào Thời Diên ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong căn nhà gỗ, hai tay ôm lấy cánh tay, nhìn chằm chằm cậu trai.

Anh nhìn thấy cậu trai vui mừng hớn hở chạy lên giường, đắp chăn, quấn cả người lại thật chặt, không để lộ bất cứ vị trí có tính ám chỉ nào, chỉ để lộ ra mỗi cái đầu nhỏ.

Sau đó, cậu trai nhắm mắt lại.

Sau đó nữa….

Không có sau đó nữa rồi.

Lâu lắm rồi Trình Hề không trải qua cảm giác tinh thần thoải mái khi tỉnh dậy sau giấc ngủ say.

Thậm chí sáng sớm lúc Triệu Tiểu Đào gọi điện cho cậu, giọng của cậu còn rất nice, chẳng mang theo chút nóng nảy sau khi rời giường nào cả.

“Nói đi.”

Triệu Tiểu Đào rất thông minh, trước tiên lôi lý do bảo toàn tính mạng cho mình ra nói: “Trình Nhi, anh tới báo tin vui cho cậu!”

Trình Hề: “Anh tìm được 1 cho đời mình rồi à?”

“Không phải,” Triệu Tiểu Đào nhử mồi: “Cậu xem bảng ngôi sao mới trên weibo trước đi đã.”

Nếu như là trước đây, có lẽ cậu đã cúp máy. Nhưng hôm nay tâm trạng tốt, cậu nghe lời mở bảng ngôi sao mới trên danh sách quyền lực của weibo.

Cái tên đầu tiên đập vào mắt là Triệu Doanh Khải.

Có lẽ việc Trình Hề bị mất fan đã cung cấp thuốc trợ tim cho fan của Triệu Doanh Khải, kích thích sức chiến đấu của fan, nên giờ thứ hạng của Triệu Doanh Khải đã cao hơn trước, leo lên vị trí thứ bảy rồi.

Mà cái tên đứng thứ sáu phía trên Triệu Doanh Khải lại cực kỳ quen mắt.

Trình Hề dụi mắt, hơi không dám tin.

—— Chỗ đó viết hai chữ ‘Trình Hề’ sáng ngời!

Uầy cậu đứng thứ sáu kìa!

Trước đây cậu vẫn luôn quanh quẩn ở vị trí số mười, cho dù có may mắn vào được mười vị trí đầu, thì cũng nằm ở hạng cuối, chưa từng được lên cao như vậy.

Hơn nữa sau khi xảy ra sự kiện ‘tiệc tối’, còn mất một đống fans, hai ngày trước còn rơi xuống hạng năm mươi mấy, hôm nay không những không rơi mà còn tăng lên vậy?

“Nhìn thấy chưa?” Triệu Tiểu Đào nói với giọng đắc ý: “Rốt cục cũng vượt qua tên kia rồi, haha!”

Trình Hề ngạc nhiên: “Công ty mua thủy quân à?”

“Không phải, cậu nhìn lại xem fans của mình là bao nhiêu rồi?”

Trình Hề quay về trang chủ của mình.

Bên cột fan viết: 189 vạn.

Nhiều hơn 169 vạn fans lúc chưa xảy ra scandal luôn kìa!

Giọng Triệu Tiểu Đào hơi run rẩy, anh ta cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình: “Sau khi cậu lên hotsearch vì trailer của《Hành trình》, công ty đã lập tức phân tích số liệu weibo, baidu và những website khác, số liệu khả quan hơn tưởng tượng của chúng ta nhiều, hơn nữa phần lớn đều thảo luận về nhan sắc của cậu và mức độ hào hứng đối với chương trình, chứ không phải là scandal của cậu.”

“Đương nhiên, trong đó chắc chắn có sự thao túng của nền tảng, nhưng chủ yếu vẫn là do cậu giỏi, hút fan nhiều hơn anti. Hơn nữa cậu còn có bức ảnh nổi tiếng ngoài fandom —— là bức ảnh mà cậu mặc đồ cưỡi ngựa ấy, tôi nhìn thấy bạn tốt của mình dùng nó làm avatar trên wechat rồi kìa.”

“Trình Nhi,” Triệu Tiểu Đào hít mũi: “Chúng ta nhìn thấy hi vọng rồi.”

Thật ra sau khi xảy ra sự kiện ‘tiệc tối’, hai người họ đã chuẩn bị tinh thần để chờ ở tuyến 18 trong một hai năm. Như Triệu Tiểu Đào từng nói, vết nhơ có kim chủ không dễ tẩy trắng, mà cần phải đợi công chúng từ từ lãng quên.

Nhưng tốt ở chỗ Trình Hề flop, không có bao nhiêu fans, nên cũng chẳng có bao nhiêu anti nhìn chằm chằm cậu không chịu buông. Dưới dòng chảy cuồn cuộn của fan nhan sắc mới, những anti nhảy nhót tưng bừng không có quy mô kia đã sớm chẳng thấy bóng dáng đâu nữa rồi.

Và lại trong bức ảnh tiệc tối cũng chẳng có hình ảnh giao dịch thân thể của Trình Hề và những ông chủ lớn đó, mập mờ nhất cũng chỉ có bức ảnh chụp được bóng lưng, không thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Trình Hề được.

Mặc dù như đã nói từ trước, internet có khả năng ghi nhớ, chỉ cần một ngày không làm sáng tỏ, thì vết nhơ ‘có kim chủ’ sẽ không ngừng bị lôi ra nói.

Nhưng trước mắt, bọn họ thật sự nhìn thấy ánh sáng ban mai để trở mình rồi.

Bị cảm xúc của Triệu Tiểu Đào cảm hóa, mũi Trình Hề cũng hơi chua xót. Cậu hắng giọng: “Có gì đâu mà xúc động, anh có chút tiền đồ được không hả.”

Triệu Tiểu Đào biết cậu có tật xấu mạnh miệng, nên cũng “Ừ” một tiếng.

“Vậy fansite của em…”

“Mấy fansite đã đóng cửa vẫn chưa quay lại, ba fansite kia thì vẫn còn,” Triệu Tiểu Đào nói: “Hơn nữa anh còn thấy một fansite mới, hình như tên là Tâm Duyệt… cậu không được lấy acc clone lên like nghe chưa, sau này mà bị bóc ra người ta sẽ nói cậu liên lạc riêng với fans đó.”

Hai người nói chuyện thêm mấy câu nữa, đợi cảm xúc của Triệu Tiểu Đào khôi phục lại bình thường, Trình Hề chợt nghĩ tới một chuyện.

“Đúng rồi,” cậu nói: “Em đơn phương tuyên bố, Đào Thời Diên là idol của em.”

Triệu Tiểu Đào tạm thời chẳng hiểu mô tê gì: “… Hả?”

“Sau này gặp anh ta thì nịnh nọt anh ta nhiều một chút.”

Nhớ đến câu hỏi tối qua nghệ sĩ nhà mình đã hỏi, Triệu Tiểu Đào sởn tóc gáy đoán mò: “Trình Nhi, cậu vào phòng của ảnh đế Đào thật đấy à… hai người không này này nọ nọ đấy chứ?”

Trình Hề im lặng một lát, thầm nghĩ chẳng lẽ trong mắt gay thế giới này không có trai thẳng hay sao, cậu xì một tiếng: “Đừng đoán mò, em chẳng có thời gian để trải nghiệm cái kim khâu của anh ta đâu.”

“Kim khâu?” Triệu Tiểu Đào vội vàng bác bỏ: “Không thể không thể, chắc chắn là không thể.”

“…” Lấy đâu ra tự tin vậy?

Trình Hề không bàn luận về vấn đề tình dục nữa. Chỉ hai ngày ngắn ngủi mà ngủ được rất nhiều lần, tinh thần của cậu rất tốt, nên tối qua sau khi nhắm mắt lại đã không ngủ ngay, mà cẩn thận cảm nhận xem lúc Đào Thời Diên ở bên cạnh mình thì có điều gì khác biệt.

—— Chẳng cảm nhận được gì cả, chỉ thấy thần kinh được thư giãn hơn trước đây rất nhiều, quan trọng nhất là, hình như cậu không sợ bóng tối và những thứ không tên mà bóng tối mang tới nhiều đến thế.

Cậu có thể khẳng định, Đào Thời Diên có thể làm mình ngủ, nguyên nhân cụ thể thì phải từ từ tìm hiểu.

Mà nếu tối qua Đào Thời Diên đã để cậu vào phòng, thì chứng tỏ ý kiến của Triệu Tiểu Đào rất hay, đối phương là người thích được nịnh nọt.

Cái danh phận ‘fan’ này, chắc chắn cậu phải làm!

Càng nghĩ Trình Hề càng cảm thấy hài lòng, giọng điệu cũng đắc ý: “Anh Tiểu Đào, em phát hiện ra những lúc quan trọng anh cũng rất có ích đó.”

Triệu Tiểu Đào: “?”

“Hai ngày nay có thời gian thì tới cửa hàng 4S chạy thử chiếc Mercedes-Benz mà anh thích đi, về em sẽ tặng anh.”

Triệu Tiểu Đào: “??”

“Haiz… nếu sáng sớm có thể nhìn thấy dung nhan của cưa cưa, thì cả ngày chắc sẽ rất tốt đẹp. Không nói chuyện nữa, em đi tìm tên khốn họ Đào đây ~”

Triệu Tiểu Đào: “???”

“Hắt xì ——” Đào Thời Diên chạy bộ buổi sáng xong bỗng nhiên hắt hơi một cái, anh quyết định sáng mai phải mặc áo khoác.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN