Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ - Chương 17: Đáng tiếc là không thể theo ý nguyện của họ được
trước tiếp
28


Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ


Chương 17: Đáng tiếc là không thể theo ý nguyện của họ được


Đa số thí sinh đều chọn ngồi ở hàng ghế ba và bốn trái tim, hàng thứ năm thì có lác đác vài người. Còn hàng cao nhất…… chẳng có ai cả.

Cũng khá là khiêm tốn.

Rõ là cảm thấy bản thân mình chẳng kém ai, nhưng mặt khác lại không dám ngồi lên chỗ cao, sợ bị đánh giá là tự cao tự đại. Nếu như không được huấn luyện viên đánh giá cao, bị đẩy xuống hạng dưới chẳng chẳng còn chút mặt mũi nào mà đem về nữa.

Nguyễn Khả Hạ nở nụ cười, đi lên trên. Ánh mắt mọi người vẫn không ngừng ghim chặt vào cậu.

Bước qua tầng thứ nhất, tầng thứ hai, tầng thứ ba…… Rồi đến thẳng tầng thứ năm. Cậu dừng lại.

Vì cậu nghe thấy tiếng Tả Tử Minh gọi, “Anh ơi ngồi đây đi! Ngồi đây nè!”

Vốn dĩ Tả Tử Minh không định ngồi tận hạng năm cao như thế này đâu. Cậu thấy mình giỏi lắm ngồi được ở tầng thứ ba thôi.

Nhưng ban nãy lúc cậu bước vào, thấy La Dực một mình cô đơn lẻ bóng ngồi ở tầng thứ năm. La Dực là người bạn mà cậu từng quen ở một chương trình khác.

La Dực gọi Tả Tử Minh, kêu cậu lên ngồi với mình. Tả Tử Minh không từ chối nổi, bèn đi lên ngồi cùng.

Nguyễn Khả Hạ cũng không từ chối nổi Tả Tử Minh.

Cậu vô cùng tự tin, vốn là muốn đi đến tầng cao nhất. Dù cho huấn luyện viên không dành cho cậu ngưỡng đánh giá cao nhất đi chăng nữa, thì cậu cho rằng đánh giá của huấn luyện viên không như bản thân mình tự đánh giá cũng chẳng phải là chuyện mất mặt gì.

Nhưng ngồi một mình thì cũng cô đơn lắm. Nguyễn Khả Hạ dứt khoát dừng bước chân, ngồi cạnh Tả Tử Minh.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, cậu nhận được vô số ánh nhìn ngạc nhiên.

Các thực tập sinh đều nghĩ, đợi lát nữa có kịch hay để xem rồi.

Sau khi tất cả các thí sinh đều về chỗ của mình, bốn vị huấn luyện viên từ cửa bước ra.

Trước đây, Kỳ Hàng đã từng giới thiệu qua cho Nguyễn Khả Hạ về các vị huấn luyện viên rồi. Nguyễn Khả Hạ cũng tự mình tra trên mạng rồi.

Kỳ Hàng thì Nguyễn Khả Hạ quen không cần phải nói. Debut từ trong nhóm RIQ, vừa hát vừa nhảy chuyên nghiệp chuẩn bài idol. Kĩ năng nhảy được tôn lên hạng nhất trong giới idol. Kỳ Hàng đóng vai trò huấn luyện viên vũ đạo.

Vũ Trí Khải là một ca sĩ kiêm nhạc sĩ được mến mộ, có biệt danh là Ca Vương. Năm nay vừa đón sinh nhật thứ 50 nhưng nhìn bề ngoài chỉ mới ba mấy tuổi mà thôi. Vì trong giới giải trí, đặc biệt là trong giới âm nhạc có vị trí cực kì vững chắc nên lời lẽ sắc bén, chẳng kiêng dè gì ai. Trong dàn huấn luyện viên được xem là đóng vai phản diện. Vũ Trí Khải phụ trách huấn luyện phần thanh nhạc.

Văn Kiệt là ca sĩ nổi tiếng, sau khi tham gia cuộc thi tuyển idol thì giành chức quán quân, độ nổi tiếng bùng nổ. Là một người vui tính, có sở trường khuấy động bầu không khí. Là huấn luyện viên rap.

Úc Quý Manh là vị huấn luyện viên nữ duy nhất. Là diễn viên diễn xuất đỉnh cao nổi tiếng, được xem là “bà hoàng rating”. Trong chương trình này, cô đóng vai trò chủ trì, là người đánh giá tổng thể tất cả các phương diện. Tổ tiết mục mời cô tham dự đương nhiên không phải là để cô chỉ đạo diễn xuất cho các thực tập sinh. Nói nghe bùi tai thì là để cô làm đại diện cho thẩm mỹ của công chúng để đánh giá. Nhưng thực tế là vì độ nổi tiếng của cô sẽ thu hút được rất nhiều người cũng như đẩy mạnh rating cho chương trình.

Sau khi các vị huấn luyện viên đều vào vị trí, Úc Quý Manh hỏi, “Các bạn đã sẵn sàng chưa?”

Tất cả các thực tập sinh đều đồng thanh hô lớn, “Sẵn sàng rồi!!!”

Úc Quý Manh liền nghiêm mặt, “Vậy tiếp sau đây, chúng ta bắt đầu đánh giá sắp xếp thứ hạng.”

Những thí sinh nào đến lượt của mình sẽ có nhân viên gọi tên rồi đi ra sau cánh gà chuẩn bị, sau đó sẽ bước trên một đoạn đường có ánh đèn dẫn lối, đi đến sân khấu chính biểu diễn trước mặt ban huấn luyện viên.

Thí sinh đầu tiên là rapper, tên là Lê Thiêm. Phong cách của cậu khá trưởng thành, ca từ cũng được viết cực kì mượt mà, Nguyễn Khả Hạ vừa nghe đã thấy kinh ngạc không thôi. Quá giỏi.

Xem ra những thí sinh tham gia chương trình này đều là những tài năng thực thụ, xem ra ban tổ chức tuyển chọn người tham dự cũng khá gắt gao. Nguyễn Khả Hạ tự cười nhạo trong lòng, xem ra cậu là con cá duy nhất lách lưới.

Tiết mục biểu diễn của Lê Thiêm kết thúc, các huấn luyện viên đánh giá năm trái tim.

Mọi người đều vô cùng phấn khích, Dù sao thì Lê Thiêm cũng là người đầu tiên lên sàn đã được đánh giá cao như vậy. Đây cũng được xem như là một lời động viên cổ vũ cho những thí sinh khác.

Sau khi biểu diễn xong, thí sinh sẽ ngồi vào vị trí tương ứng. Vì Nguyễn Khả Hạ ngồi phía ngoài cùng của hàng năm tim nên Lê Thiêm lên ngồi cạnh cậu.

Hai người bắt tay làm quen.

Lê Thiêm là kiểu người vô cùng high, Nguyễn Khả Hạ cũng rất biết phiêu, khi những thí sinh khác biểu diễn, hai người không ngừng vỗ tay điên cuồng gào thét cổ vũ.

Tả Tử Minh và La Dực ngồi bên cạnh: “……”

Tựa như chia thành hai thế giới khác nhau vậy.

Thực ra Tả Tử Minh cũng muốn cổ vũ lắm nhưng mà cậu thẹn thùng không dám, chỉ biết âm thầm nghĩ trong lòng thôi, bên ngoài vẫn bày vẻ “tĩnh tâm” nhìn cứ ngơ ngơ sao ấy.

La Dực vừa đi chuẩn bị thì Tả Tử Minh cũng nối gót theo.

Nguyễn Khả Hạ vỗ vai Tả Tử Minh, “Cố lên! Đừng căng thẳng!”

Tả Tử Minh: “Vâng!”. Nhận được lời động viên của thần tượng thì phải biểu diễn thật tốt mới được.

Khi La Dực lên sân khấu, toàn bộ bầu không khí như được hâm nóng lên.

Cứ hàng tuần, công ty của lại đăng tải video ngắn quay La Dực nhảy lên weibo thực tập sinh của công ty.

Vì thế, La Dực chưa debut nhưng cũng đã xem là khá nổi tiếng rồi.

Lần này đến tham dự chương trình đã có hậu cung triệu fan làm nền móng rồi.

Thực lực quả thật được kiểm định.

Tiết mục nhảy hiện đại khiến cho toàn bộ khán trường đều sôi động hẳn lên.

Tất cả mọi người đều đang “OAAAAAAA!!!!”

Nguyễn Khả Hạ nhận định người này quả thực là một đối thủ tài năng đáng gườm.

Bốn vị huấn luyện viên đều đánh giá La Dực rất cao, sau một hồi bàn luận, La Dực được đánh giá sáu tim.

Đây là thí sinh đầu tiên giành được sáu tim.

Các thực tập sinh đều hoàn hô vỗ tay rầm rộ.

“Đỉnh đỉnh đỉnh,” Lê Thiêm vừa vỗ tay vừa nói, “Sao cao nhất chỉ có mỗi sau sao thế, phải tám sao mới đúng chứ.”

Nguyễn Khả Hạ: “Tám tim để thành bát tâm bát tiễn(*) à?”

(*) Bát tâm bát tiễn: là tên gọi của một hiệu ứng ánh sáng khi dùng kính chuyên dụng để quan sát những viên kim cương được cắt mài một cách hoàn hảo. Những viên kim cương tròn, được cắt gọt các cạnh chính xác, cân đối các góc độ và có bề mặt cắt láng bóng sẽ đạt độ tối ưu về chiết quang và phản quang. Khi quan sát dưới kính quan sát phản chiếu sẽ thấy 8 mũi tên hướng ra cân đối trên mặt đỉnh, và tương tự, 8 trái tim chụm vào tâm sẽ hiện ra khi quan sát mặt sau viên kim cương. Nói chung ở đây ý chỉ là cực kì hoàn hảo, hoàn hảo đến đỉnh cao luôn.

“Cậu cũng biết cái này á!” Lê Thiêm giơ nắm tay ra, Nguyễn Khả Hạ cụng nắm tay với cậu ta.

Tiếp theo là phần trình diễn của Tả Tử Minh, cậu hát một bài tình ca vô cùng ngọt ngào.

Nguyễn Khả Hạ không nhịn được hiện lên nụ cười của bố. Móe, đáng yêu quá đi mất, cứ ngơ ngơ ấy. Tuy là kém Nguyễn Khả Hạ hai tuổi khiến cho người ta cảm giác như cậu em trai nhỏ, nhìn thấy cậu là không nhịn được mỉm cười.

Dù sao thì huấn luyện viên đánh giá cậu ba tim, rất có duyên, vẫn có thể tiến xa hơn nữa.

Tả Tử Minh ngồi ở hàng ba, len lén quay đầu lại nhìn Nguyễn Khả Hạ.

Nguyễn Khả Hạ nhìn mắt cún con đáng yêu kia, bị độ đáng yêu này đánh gục.

Hơn nửa số thí sinh đã hoàn thành phần thi của mình nhưng vẫn chưa đến lượt Nguyễn Khả Hạ.

Nguyễn Khả Hạ đã dự trước kiểu gì mình cũng được xếp ở cuối, tổ tiết mục cố ý để cậu làm tiết mục áp chót để kéo màn, tăng sự chú ý, cũng như nhấn mạnh sự….. đáng xấu hổ.

Nguyễn Khả Hạ đã từng debut, đã từng chịu làn sóng bị người người dè bỉu, chắc chắn là có nhiều chuyện để nói hơn, đâu như những thí sinh khác vẫn còn tựa như tờ giấy trắng. Hơn nữa, cậu và huấn luyện viên Kỳ Hàng từng có liên hệ với nhau, chủ đề để bà tám lại càng nhiều.

Vì thế lúc Kỳ Hàng đề bạt Nguyễn Khả Hạ, tổ tiết mục vô cùng thoải mái đồng ý liền. Dù Nguyễn không có thực lực, nhưng để làm “trò cười” cho chương trình thì tổ tiết mục cực kì hoan nghênh thí sinh này tham gia.

Cuối cùng, khi chỉ còn lại vài thực tập sinh, nhân viên cũng đến, gọi Nguyễn Khả Hạ ra cánh gà để chuẩn bị.

Lê Thiêm nói, “Cố lên nhá người anh em.”

Nguyễn Khả Hạ cười, gật đầu.

Cậu đứng dậy, vươn vai. Ngồi đợi lâu quá, cơ thể cậu dường như cứng cả lại.

Thực ra, không chỉ Nguyễn Khả Hạ đợi đến lượt mình, mà những thực tập sinh khác cũng nghểnh cổ đợi.

Hóng hớt là bản tính trời sinh, bọn họ muốn muốn xem xem “Hoàng tử pé pỏng” lần này muốn làm trò mèo gì để lật kèo.

Nguyễn Khả Hạ nhìn thẳng vào ống kính, đi theo lối vào có đèn dẫn đường, từng bước, từng bước đi lên trên sân khấu.

Khi cậu đứng trên sân khấu chính, máy quay cực lực lia tới biểu cảm và phản ứng của những thực tập sinh khác.

Toàn là biểu cảm xoa tay, nóng lòng xem kịch hay.

Nguyễn Khả Hạ biết có rất nhiều người đang đợi cậu làm trò hề.

Đáng tiếc là không thể theo ý nguyện của họ được.

Úc Quý Manh thì thầm với Văn Kiệt ngồi bên cạnh, “Bạn này đẹp trai thật đấy.”

Văn Kiệt nhìn cô cười đầy ẩn ý.

Tiếp theo trình tự là phần giới thiệu bản thân và huấn luyện viên đặt câu hỏi.

Ánh nhìn của Nguyễn Khả Hạ và Kỳ Hàng vừa chạm nhau lập tức rời đi.

Cậu thấy máy quay hướng về phía Kỳ Hàng, liền biết ngay tổ tiết mục muốn đào lại quan hệ cùng tổ đội ngày xưa của hai người để làm bước đệm cho trò hài sắp tới đây.

Càng tốt.

Đã bước chân vào ngành này, không sợ bị người ta dị nghị mới được.

Nếu không ai dị nghị, bàn tán về mình nữa, đấy mới gọi là đẩy vào “lãnh cung”.

Cậu vẫn mình từng nói chuyện với Kỳ Hàng.

Kỳ Hàng nói thẳng, “Trước đây cậu ở trong nhóm vô dụng thế, bây giờ không có công ty nào muốn nâng đỡ cậu. Đợi đến khi cậu tham gia chương trình, chắc chắn lịch sử đen tối sẽ bị đào lại cho mà xem.”

“Cũng được.” Nguyễn Khả Hạ nói, “Dăm ba cái lịch sử đen tối cũng chẳng đen được tôi.”

Kỳ Hàng bái phục, “Cậu lạc quan thật.”

Không phải là Nguyễn Khả Hạ huênh hoang mà là cậu thực sự không quan tâm đến mảng quá khứ đen tối ấy.

Nghệ sĩ kiểu gì cũng có mảng tối, vấn đề là tối về đạo đức hay là tối về khả năng thôi. Còn về cái video kia của cậu thì cùng lắm chỉ là tối về khả năng.

Không liên quan tới đạo đức nghề nghiệp, đạo đức làm người thì việc không có khả năng hoàn toàn có thể thay đổi được.

Trước mắt mình bao nhiêu là cánh cửa cơ hội cơ mà.

Úc Quý Manh nói, “Chuẩn bị xong rồi thì mời bạn bắt đầu biểu diễn.”

Âm nhạc cất lên.

Nguyễn Khả Hạ cầm lấy micro.

Mở miệng, hát câu đầu tiên.

Dưới khán đài, có người bày ra vẻ mặt kinh ngạc choáng váng, có người thấp giọng kêu lên.

Tả Tử Minh trợn tròn mắt, mồm há to thành hình chữ O.

Cậu đã từng xem, đã từng nghe thảm cảnh của Nguyễn Khả Hạ. Nói chữ “thảm” cũng không đủ để hình dung cái thảm cảnh ấy.

Cậu không thể tin được cảm giác nghe Nguyễn Khả Hạ hát lúc này đây.

Chỉ cảm thấy tiếng nhạc vừa cất lên, Nguyễn Khả Hạ như biến thành một người khác hẳn.

Từ ánh mắt cho đến thần thái.



Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ, bình luận, để ủng hộ webtruyenfree các bạn nhé ! Thỉnh thoảng ấn vào quảng cáo giúp tụi mình, ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì và phát triển web nữa ạ..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN