Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 680
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
20


Đỉnh Cấp Rể Quý


Chương 680


CHƯƠNG 680: AI MỚI LÀ PHẾ VẬT.

Mà đối với đao khách mà nói, cây đao cũng giống như là sinh mệnh thứ hai của mình.

Lúc này anh ta với Trần Dật Thần vừa mới giao chiến với nhau, Thanh Long bảo đao lại bị đá bay.

Đối với đao khách mà nói, trong lúc chiến đấu mà bị đối thủ tước vũ khí, đây chính là một chuyện vô cùng nhục nhã, hơn nữa lại trong thời gian quan trọng như thế này mà không có vũ khí, thực lực của đao khách cũng giảm mạnh, nguy hiểm đến sinh mạng.

Cuộc quyết chiến sinh tử của hai người vừa mới bắt đầu không bao lâu thì Trần Dật Thần đã đá rơi cây đao ở trong tay của Sở Hà, chiếm thế thượng phong.

Cảnh tượng này rơi vào trong mắt của những người đang quan sát là Võ Chí Châu, Phương Chính, Quản Nam Thiên, trong lòng bọn họ chấn động không thôi.

Ai cũng biết là cảnh giới của Sở Hà cao hơn Trần Dật Thần, hơn nữa còn có Thanh Long bảo đao chiếm ưu thế tuyệt đối, mọi người đều cho rằng Trần Dật Thần không có khả năng chống lại Sở Hà, nhiều lắm thì cũng chỉ rơi vào thế hạ phong không nhiều mà thôi. Nhưng mà lại không ngờ tới là lúc này Trần Dật Thần lại có thể đánh rớt vũ khí của Sở Hà, sao đám người có thể thông kinh ngạc cho được.

Đám người càng như vậy, Sở Hà lại càng không cần phải nói tới, giờ phút này anh ta cảm thấy như mộng như ảo, rất không chân thật.

Nhưng mà cổ tay truyền đến cơn đau kịch liệt mỗi giờ mỗi khắc đều đang nhắc nhở anh ta tất cả những chuyện lúc này đã xảy ra.

Nếu như lúc nãy Sở Hà không kịp thời dùng nội kình bảo vệ cổ tay, vậy thì lúc này tuyệt đối sẽ không phải bị thương đơn giản như thế, càng có khả năng cánh tay này của anh ta sẽ bị phế đi hoàn toàn.

Cổ tay của Sở Hà đã bị thương, sao Trần Dật Thần có thể từ bỏ một cơ hội tuyệt vời như thế, anh hơi điều chỉnh một chút rồi lại phóng về phía Sở Hà một lần nữa, nắm đấm nắm chặt lại, nội kình phun trào, đột ngột thi triển Đoạn Sơn Hà.

Quyền phong gào thét, tốc độ cực nhanh.

Sở Hà biến sắc, giờ phút này anh ta đã bị khí tức của Trần Dật Thần khóa chặt, càng quan trọng hơn là một quyền của đối phương để cho anh ta có một loại cảm giác muốn tránh mà không tránh được.

Trong lúc nguy cấp, Sở Hà rót nội kình vào trong cánh tay, bàn tay hóa đao, một tay bổ tới, cổ tay chém vào hư không, không khí xung quanh bị vạch ra một khe hở, cổ tay này mà chặt xuống thì cũng không kém bảo đao là bao nhiêu chứ đừng nói chi là người, cho dù là mãnh thú thì cũng tuyệt đối không có khả năng sống sót dưới cổ tay này.

Lúc này, thế mà anh ta lại chuẩn bị giao chiến với Đoạn Sơn Hà của Trần Dật Thần một lần.

“Oành.”

Một tiếng vâng thật lớn, hai người chạm vào nhau, nội kình va vào nhau, triệt tiêu lẫn nhau, bởi vì nội kình quá mạnh nên không khí bốn phía đều bị làm cho hỗn loạn, truyền ra tiếng vang.

Nền đất xi măng dưới chân xung quanh hai người trong nháy mắt bị rạn nứt, sau đó hõm vào một lỗ.

“Bịch bịch bịch!”

Sở Hà không chống đỡ nổi mà phải lùi về phía sau, mỗi khi lùi một bước, mặt đất bị bàn chân đạp ra thành một cái hố sâu, có thể nhìn thấy được thực lực kinh khủng đến cỡ nào.

Giờ phút này bàn tay của anh ta đã xuất hiện vết rách, thân thể không nhịn được mà run rẩy.

Quan trọng là ý thức trong cơ thể hỗn loạn, nội tạng đều bị chấn động đau nhức, hiển nhiên là đã bị thương.

Nhìn về phía Trần Dật Thần, lúc này anh vẫn đứng đó vững như núi thái sơn, đứng tại chỗ không nhúc nhích, rất có phong thái của Võ Chí Châu.

Cảnh tượng này làm người chấn động một lần nữa, nếu như nói ngay từ đầu Trần Dật Thần dựa vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú của mình, đánh làm cho Sở Hà trở tay không kịp, vậy thì lúc nãy anh đã thật sự va chạm với Sở Hà một lần.

Kết quả Sở Hà lùi về phía sau ba bước, trái lại Trần Dật Thần vẫn đứng yên tại chỗ mà không hề cử động.

Thấy vậy, đám người há có thể không sợ hãi.

Bởi vì người được truyền thừa võ học thời cổ như Sở Hà mà nói, vượt cấp giết người có thể nói là không mới mẻ.

Nhưng mà nếu như muốn giết người kế thừa võ đạo cổ như bọn họ, đặc biệt là vượt qua một cảnh giới lớn, căn bản là chuyện không thể nào thực hiện được.

Đừng nói là giết bọn họ, cho dù là chạy thoát khỏi bàn tay của bọn họ cũng rất khó.

Trần Dật Thần cũng không phải là người kế thừa võ đạo cổ, vậy mà anh lại có thể làm cho một cường giả nhiều năm như Sở Hà liên tiếp lùi về phía sau, anh thì đứng vững vàng tại chỗ, cảnh tượng này làm cho người ta khó có thể tin được.

Có điều giờ phút này đám người còn như vậy chứ đừng nói tới Sở Hà giao chiến với Trần Dật Thần.

Anh ta cho rằng dựa vào thực lực của mình đã có thể nghiền ép Trần Dật Thần, không ngờ tới tới là cho dù Thanh Long bảo đao ở trong tay cũng khó mà làm đối phương bị thương, mà giờ phút này thanh bảo đao đã rơi khỏi tay, anh ta lại rơi vào thế hạ phong.

“Có chút thực lực như vậy mà cũng dám ồn ào.”

Mọi người ở đây vẫn còn đang giật mình, trong nháy mắt âm thanh của Trần Dật Thần lại kinh thiên động địa vang lên.

Còn chưa nói dứt lời, Trần Dật Thần đã ra tay một lần nữa, bóng dáng cực kỳ nhanh nhẹn xuất hiện ở bên cạnh Sở Hà.

Lại đánh về phía đối phương.

Vốn dĩ lúc này Sở Hà đang khiếp sợ, thể nội khí huyết bất ổn, lục phủ ngũ tạng cũng bị thương, vừa rồi âm thanh của Trần Dật Thần bắt đầu truyền tới, trong chốc lát anh ta cảm thấy hoảng hốt.

Sở Hà của lúc này giống như hổ dữ xuống núi, khí thế mạnh mẽ, lúc nãy Sở Hà đã chịu thiệt một lần, bây giờ cũng không dám liều mạng, anh ta liền vội vàng nghiêng người né tránh.

Nhưng mà bóng dáng của Trần Dật Thần lại vô cùng quỷ dị, cứ đuổi theo không bỏ.

“Bốp bốp bốp.”

Quyền phong gào thét, đinh tai nhức óc, nắm đấm của Trần Dật Thần nhanh như chớp đuổi theo Sở Hà, đổi lại dùng sức đánh dồn dập không cho đối phương có cơ hội đánh trả, lại dưới sự tấn công liên tục, Sở Hà bắt buộc phải bị lùi về phía sau liên tục, trông có vẻ chật vật không chịu được.

“Chuyện gì vậy?”

Cảnh tượng này làm những người đang quan sát trận chiến như Võ Chí Châu và Phương Chính phải trợn mắt há hốc mồm.

Vốn dĩ bọn họ nghĩ rằng trận chiến này sẽ xuất hiện cục diện có người bị yếu thế, nhưng mà người trong lòng bọn họ không phải là Sở Hà mà là Trần Dật Thần, nhưng mà bây giờ thì trái ngược lại.

“Vừa mới bắt đầu liền tấn công mãnh liệt, sau đó mượn lực đánh rơi vũ khí của đối phương, sau đó thì giống như hiện tại, đuổi theo Sở Hà mà không cho đối phương có cơ hội đánh trả lại, thế cục lập tức xuất hiện thay đổi.”

“Người này không chỉ có thực lực cường đại, tâm cơ lại càng thâm trầm, càng quan trọng hơn là kinh nghiệm chiến đấu của cậu ta, đối với việc có thể khống chế được cục diện lại cực kỳ chính xác.”

“Không sai, mỗi một lần cậu ta ra tay đều có mục đích hết cả rồi, vì để làm bậc thang cho chiêu thức nào đó, không thể không nói phải gọi Trần Dật Thần là người có tài so với những người cùng thế hệ.”

Võ Chí Châu âm thầm gật đầu, biểu hiện của Trần Dật Thần rất không tồi, cho dù là thời điểm khiêu chiến cho cuộc tuyển chọn vào lúc nãy hoặc là cuộc chiến đấu liều mạng trước mắt, cái nào anh cũng phát huy vô cùng xuất sắc.

Trong lòng của bọn người Thương Bác, Phương Chính thì không có suy nghĩ gì, nhưng mà lại vô cùng đồng ý với cách nói của Quản Nam Thiên.

Nếu nói Sở Hà có thực lực Hóa Kình trung kỳ để bọn họ kinh ngạc, vậy thì lúc này thực lực mà Trần Dật Thần đã phát huy lại làm cho bọn họ chấn động.

Bây giờ đám người Cơ Uẩn, Tam Giới, Thiên Ưng đã nói không nên lời.

Ngay cả Tam Giới là một người không có hứng thú với võ đạo, giờ phút này cũng không nhịn được mà cảm thán: “Người anh em này của tôi rốt cuộc đã trải qua chuyện gì, tại sao kinh nghiệm chiến đấu lại phong phú như thế?”

Hình thành sự so sánh đối lập với bọn họ là Vương Nhất Đao, lúc này Vương Nhất Đao cũng không còn phách lối và khinh thường, mà là sắc mặt âm trầm, nhíu chặt mày.

Vì để nâng cao sức chiến đấu của Sở Hà, ông ta cũng thường xuyên huấn luyện Sở Hà tìm kiếm phương pháp trong cuộc chiến, gia tăng kinh nghiệm thực chiến, không ngờ tới là nếu so sánh với Trần Dật Thần thì vẫn còn kém xa.

“Mặc dù Sở Hà thường xuyên chém giết kẻ địch, nhưng mà tôi sợ thằng bé sẽ bị thương hoặc mất mạng cho nên thực lực của đối thủ vẫn luôn yếu hơn Sở Hà, dưới tình huống như thế này đối phương biết mình không xuất hiện đến tình trạng lo lắng tới tính mạng, cũng không có nổi cảm giác bị dồn đến đường cùng.” Vương Nhất Đao cũng là người có cấp bậc đại sư, vừa phân tích liền có thể tìm ra vấn đề.

“Oành.”

Âm thanh truyền đến, Sở Hà kêu thảm một tiếng vì bị Trần Dật Thần đánh một quyền vào trong ngực, thân thể bay ra ngoài.

“Hừ, phế vật vô dụng.”


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN