Ảnh Hậu Của Chàng Tổng - Chương 7: Cô sẽ đích thân kết thúc
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
198


Ảnh Hậu Của Chàng Tổng


Chương 7: Cô sẽ đích thân kết thúc


Dương Gia Cửu làm sao có thể đột nhiên xuất hiện ở đây được? Hơn nữa anh ta tự nhiên còn nhúng tay vào chuyện ở đây? Tất cả mọi người hiểu rõ địa vị của Đại Thiên trong giới giải trí, suy đoán Dương Gia Cửu cũng cảm thấy Tống Như đã phạm vào điều tối kị.

Tống Như đúng là tự mình nhảy vào hố lửa. Từ nay về sau, cô – ảnh hậu hết thời này sẽ vĩnh viễn không còn chỗ đặt chân trong giới giải trí nữa.

Trong lúc tất cả mọi người cho rằng Dương Gia Cửu sẽ nhắm vào Tống Như, lại đột nhiên phát hiện anh đứng bên cạnh Tống Như, gật đầu khen ngợi: “Kỹ năng diễn xuất của cô thật sự không tệ.”

Tống Như mở to mắt nhìn anh. Không ngờ anh lại xem mình biểu diễn! Hơn nữa anh còn chủ động đứng ra giúp cô. Người này là người chồng cô mới lấy đấy!

Dương Gia Cửu thu hết cảm xúc của Tống Như, quay đầu nhìn về phía đạo diễn Trần: “Đạo diễn Trần, ông thấy thế nào?”

“Kỹ năng diễn xuất của cô Tống Như thì tất nhiên không thể xoi mói, về điểm này tôi tin tưởng vừa rồi tất cả mọi người đều thấy rõ như ban ngày.” Ánh mắt đạo diễn Trần nhìn lướt qua trên người cô, vẻ mặt khó xử nói: “Nhưng vừa rồi dù sao cô ấy… “

“Tôi thấy điều này không tính là vấn đề gì lớn.”

Cho dù chủ đầu tư e ngại địa vị của Dương Gia Cửu nhưng vẫn cắn răng nói: “Không được, nữ số 3 trong bộ phim này phải là Dương Vũ Mịch.”

Bọn họ đã ném ra bao nhiêu tiền, làm sao có thể vì Dương Gia Cửu nói một câu với thái độ không rõ ràng mà bỏ qua kế hoạch ban đầu được!

“Phải vậy không? Nói vậy, vai nữ số 3 đã bị nội bộ của các ông quyết định dành cho Dương Vũ Mịch?” Dương Gia Cửu hờ hững nói một câu với khí thế lạnh lùng nghiền ép đối phương: “Nhưng theo tôi thấy, cô ta căn bản không đủ tư cách, cũng diễn không ra được linh hồn của nhân vật này. Ngược lại Tống Như rất thích hợp với nhân vật này.”

Thái độ thể hiện ra rõ ràng như vậy, chỉ cần không phải là kẻ ngu si đều nhân ra Dương Gia Cửu muốn ủng hộ Tống Như tới cùng.

Tống Như căn bản không ngờ được anh lại đột nhiên xuất hiện, thậm chí sẽ vì việc nghĩa mà không hề chùn bước, cho dù cô thấy rất bất ngờ nhưng cũng rất ấm áp.

Trứng chọi đá, chủ đầu tư không dám phản bác, chỉ lầm bầm vài câu rồi rời đi đầy khí thế để tìm Bùi Lạc Phong và Giải trí Huy Hoàng giải quyết chuyện này.

“Vậy chuyện này tạm thời cứ quyết định như thế đi.” Đạo diễn Trần bất lực nhìn Dương Gia Cửu và không kiên trì nữa.

Dương Gia Cửu lại liếc nhìn Tống Như với ý tứ sâu xa, dẫn theo thư ký rời đi.

Các phóng viên vừa rồi còn vây quanh Tống Như, giờ đã chen chút đuổi theo người ta. Trong giây lát, bên cạnh cô đã không có một bóng người nào.

Sau khi liên tục gọi bốn, năm cuộc điện thoại, Huy đi tới giữa sân khấu, căm hận nhìn Tống Như nói với vẻ oán hận: “Tống Như, cô đúng là độc ác. Cô cứ chờ xem, cậu Phong sẽ không bỏ qua cho cô đâu.”

Tống Như từ trong hạnh phúc được Dương Gia Cửu cứu đã bình tĩnh lại, cô tiện tay ném khẩu trang vào trong thùng rác, nhìn chằm chằm vào Huy nói không hề yếu thế: “Được, tôi sẽ chờ.”

Bởi vì cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn họ!

Nhân lúc các phóng viên còn chưa quay lại, Tống Như rời đi theo cửa sau, vừa vặn bắt gặp chiếc xe của Dương Gia Cửu từ bãi đỗ xe đi ra. Nhìn tấm kính màu đen hạ xuống trước mặt cô, nhìn anh ngồi bên trong xe, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị lại tươi cười lộ ra vẻ quan tâm tới cô: “Lên xe đi.”

Tống Như ngoan ngoãn gật đầu: “Vừa rồi… Cảm ơn anh.”

Bởi vì quen thuộc với trong giới giải trí kia, Tống Như biết rất rõ ràng, nếu không có Dương Gia Cửu đứng ra, cô căn bản không có cách nào xử lý được chuyện vừa rồi.

“Em đã là vợ của anh, em nghĩ anh sẽ bỏ qua cho kẻ khác bắt nạt người phụ nữ của mình sao?”

Lông mày anh khẽ nhướng lên, trong miệng nói ra những lời ngang ngược.

Anh nói vậy có nghĩa là sẽ vẫn bảo vệ mình như vậy sao?

“Nếu bởi vì tôi mà mang tới rắc rối cho Đại Thiên và anh, tôi… ” Tống Như ngồi xuống bên cạnh anh, đóng cửa xe lại, nắm chặt đầu ngón tay và muốn nói lại thôi.

Dương Gia Cửu chỉ nhìn cô, trong mắt không hề có chút dục vọng nào: “Nếu như anh sợ rắc rối sẽ không đăng ký kết hôn với em.”

Trong lòng Tống Như chợt hồi hộp, chỉ cảm thấy không khí trong xe đặc biệt ái muội. Mà cô ngồi ở bên cạnh người đàn ông này, tự nhiên tim đập rộn lên, khó có thể kiểm soát được.

“Bây giờ chúng ta đi đâu đây?” Cô vội vàng chuyển đề tài.

“Nhà anh.”

Sau khi anh bình tĩnh nói ra câu này, thấy Tống Như thoáng sợ run thì cong môi cười nhạt: “Anh làm việc không thích dây dưa. Nếu em đã đồng ý, anh sẽ cho em một đêm tân hôn khó quên.”

Vẻ mặt Tống Như choáng váng, nhưng vẫn kiên định mở miệng trả lời: “Em bằng lòng.”

Không phải đồng ý mà là bằng lòng. Cô hiểu rõ lựa chọn của mình. Ba chữ Dương Gia Cửu đã in vào trong cuộc đời cô, không cách nào xóa đi được.

Cô bằng lòng trao cả bản thân mình cho anh.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN