Ảnh Hậu Của Chàng Tổng - Chương 4: Nội bộ quyết định vai diễn
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
187


Ảnh Hậu Của Chàng Tổng


Chương 4: Nội bộ quyết định vai diễn


Tống Như hít sâu một hơi, có chị Hy giúp cô như thế, xem như chuyện này đã thành công một nửa.

“Thật ra lần này Dương Vũ Mịch không chỉ muốn em thay cô ta thử vai thôi đâu, cô ta chắc đã định dựa vào trợ giúp của Bùi Lạc Phong đối với cô ta để lũng đoạn các nguồn lực trong ngành diễn suất của công ty. Đương nhiên, đây cũng không phải là lần đầu tiên, cho nên chúng ta phải tìm được chứng cứ.”

Không đợi chị Hy ở đầu bên kia điện thoại mở miệng, Tống Như đã nói tiếp: “Hơn nữa, cô ta đang mang thai đứa con của Bùi Lạc Phong.”

Chị Hy xì một tiếng khinh miệt: “Bọn họ đúng là một đôi nam nữ khốn kiếp!”

Bọn họ yêu đương vụng trộm thì thôi, còn muốn bảo Tống Như đóng thế Dương Vũ Mịch, không biết xấu hổ cũng phải có giới hạn chứ!

Tống Như đã suy nghĩ rất rõ ràng, cô không thể một mình đau khổ được. Bọn học đối xử với cô thế nào, cô sẽ trả lại tất cả, hơn nữa còn là gấp bội.

Mấy giờ sau, Tống Như hóa trang sơ qua, đeo khẩu trang và đội mũ xuất hiện ở trong khách sạn thử vai theo đúng giờ hẹn.

Cô vừa bước vào phòng lớn, Huy -người đại diện của Dương Vũ Mịch đã đi tới, vừa đi vừa cố ý la hét: “Ôi, Mịch Mịch, sao cô bị bệnh nặng thế? Cô đi nhanh với tôi chuẩn bị một chút, đừng để cho đạo diễn Trần phải đợi lâu!”

Không ngờ với kỹ năng diễn xuất nát như Dương Vũ Mịch, lại có người đại diện có kỹ năng diễn xuất ngược lại không tệ.

Mấy câu nói đó hoàn toàn là kêu cho người khác nghe, mục đích là muốn để cho mọi người biết anh ta xuống tầng đón người phụ nữ đeo khẩu trang và mũ này chính là Dương Vũ Mịch.

Trò hay vẫn còn ở phía sau, Tống Như cũng khồn vội vạch trần anh ta.

Cửa thanh máy vừa khép lại, Huy đã tức giận trừng mắt nhìn Tống Như, không vui khiển trách: “Cô xem thử bây giờ đã là mấy giờ rồi? Cô còn xem mình là nhân vật lớn nữa sao? Không ngờ sát giơc tôi bảo mới tới?”

Giọng điệu của anh ta ngạo mạn không khác gì Dương Vũ Mịch, coi Tống Như là nô lệ có thể hô tới quát lui.

Nếu không phải trước đây bị tình cảm dối trá của Bùi Lạc Phong che mờ đôi mắt, nếu như cô không lùi lại phía sau hậu trường, vẫn hoạt động ở trước màn ảnh lớn, nhân vật nhỏ như Huy nhìn thấy cô, thậm chí còn chẳng dám ngẩn đầu lên chứ nói gì tới kêu gào, quát tháo cô như bậy giờ?

Mí mắt Tống Như rũ xuống. Hóa ra ở trong mắt bọn họ, cô sống chẳng khác nào một trò cười.

Cố ép xuống sự tự giễu và bất lực xuống đáy lòng, ánh mắt Tống Như đã bình tĩnh lại.

Cô thóang nghiêng đầu, ho khan vài tiếng giải thích: “Trong đoàn làm phim này có rất nhiều người đều từng gặp Dương Vũ Mịch, tôi không muốn vừa vào cửa đã bị nhận ra, cho nên muốn chuẩn bị tốt một chút.”

Cô vừa nói vậy, Huy mới phát hiện ra hôm nay cô hóa trang quả thật rất giống với Dương Vũ Mịch mọi khi, màu phấn nền đặc biệt trắng, hai mặt dán mí cũng rất dày, sau khi đeo khẩu trang vào chỉ thoáng nhìn qua, người không quen sẽ thật sự tưởng cô là Dương Vũ Mịch.

“Cậu Phong đã thu xếp xong hết mọi chuyện rồi, chờ lát nữa cô chỉ cần giả vờ ngất xỉu ở trước mặt đạo diễn Trần là đủ rôi.”

Bọn họ cho rằng chỉ làm như vậy là có thể nhận được vai diễn này à?

“Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?” Tống Như kinh ngạc không hiểu nhìn anh ta: “Vai diễn của đạo diễn Trần dễ lấy như vậy từ khi nào thế?”

“Cô tưởng bây giờ là thời đại nào chứ! Đi mau đi!” Dáng vẻ Huy vô cùng chắc chắn, dường như đã sớm đoán được kết quả.

Tống Như chợt nhíu mày. Chẳng lẽ do nội bộ quyết định?

Cho dù Dương Vũ Mịch muốn vai diễn là một vai nữ số ba, nhưng thật ra manh mối chính trong cả bộ phim đều được triển khai xoay quanh cuộc đời bi thảm của nữ số ba Trần Nhi này. Toeng bộ phim, Trần Nhi bị bắt phải lấy một người đàn ông không yêu mình, bị ép tới phát điên. Cho dù loại vai diễn này có cát xê không cao, nhưng nếu như diễn tốt, tuyệt đối sẽ lập tức khiến cho mọi người trong giới diễn xuất phải kinh ngạc.

Bùi Lạc Phong đúng là đã cẩn thận suy tính cho Dương Vũ Mịch!

“Vũ Mịch à, đây là chỗ của cô. Cô không khỏe, nhanh ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi.” Huy cao giọng kêu lên.

Tống Như kéo vành mũ xuống thấp, bước nhanh tới và “Ừ” một tiếng.

Cũng trong lúc đó, Dương Gia Cửu nhận được tin tức Tống Như hóa trang, giúp Dương Vũ Mịch thử vai, lông mày anh nhướng lên. Hình như chuyện này còn thú vị hơn anh tưởng rồi.

“Lập tức chuẩn bị xe.”

Đó cũng không phải là một sân khấu quá chói mắt, nhưng anh đột nhiên muốn xem thử dáng vẻ của Tống Như khi diễn kịch.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN