Ảnh Hậu Của Chàng Tổng - Chương 27: Bất ngờ
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
188


Ảnh Hậu Của Chàng Tổng


Chương 27: Bất ngờ


Do đột nhiên tung ra sự việc video, đoàn phim buộc phải đình công.

Khi Tống Như đang nghỉ ngơi ở khách sạn bèn nhận được cuộc gọi đến của Dương Gia Cửu.

Không có thêm làm nền dư thừa, cách anh thể hiện suy nghĩ của mình rất đoen giản và thẳng thắn, giọng nói mê người như rượu vang: “Anh nhớ em, em đang làm gì vậy?”

“Em đang xem kịch bản ở phòng khách sạn, chị Hy đi gọi đồ ăn rồi.” Tống Như đáp lại đầy dịu dàng, hơi nháy mắt: “Phải rồi, bento lần trước anh đưa tới đoàn phim rất ngon, nhưng lại vì em mà tốn kém rồi.”

Dương Gia Cửu để hành lý lên tấm thảm ở trước cửa phòng, cặp mắt nghiêm nghị hơi nhướng lên: “Vì em, anh không để tâm những thứ này.”

“Cám ơn, ông xã…” Đôi môi hồng của Tống Như thốt ra hai chữ, gò má ửng đỏ, may rằng Dương Gia Cửu không thấy vẻ mặt bây giờ của cô.

“Vậy thì còn được, vậy em nhớ anh không?” Giọng điệu của anh đầy cám dỗ, như thể Tống Như không thoát khỏi lòng bàn tay anh vậy.

“Nhớ anh, ngày mốt có hai cảnh quay của em, nếu không em về nhà với anh rồi.” Tống Như nắm chặt tấm bìa của kịch bản, hỏi một cách rụt rè: “Nếu sau này em trở nên bận rộn, vậy anh có không vui không?”

Người đàn ông có thân phận có địa vị như Dương Gia Cửu chắc chắn hy vọng có một người phụ nữ dịu dàng hiền lành, ở nhà chăm sóc sinh hoạt thường ngày của anh, một khi Tống Như quay lại giới giải trí sẽ không thể có thời gian ấm áp như thế nữa.

“Không đâu.”

“Thật không?” Nghe được câu trả lời của anh, trong lòng Tống Như tràn đầy sự ấm áp, Dương Gia Cửu sẽ không gạt cô.

“Ừm, bởi vì bất kể em ở đâu, anh muốn gặp em thì sẽ đến tìm em.”

Anh liếc nhìn tỏ ý với chị Hy đứng kế bên, chị Hy mỉm cười quét thẻ cửa, cửa phòng vừa mở ra Dương Gia Cửu liền sải bước vào trong, ôm chằm lấy người phụ nữ khiến anh nhớ thương da diết.

“Sao anh lại…” Tống Như mở to mắt ra và vội che mặt mình lại: “Em vừa mới tẩy trang xong, hơn nữa hôm qua ngủ không ngon, quầng thâm rất nặng!”

Cô không muốn để Dương Gia Cửu nhìn thấy vẻ không hoàn hảo của cô.

Bên tai là tiếng cười của anh, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, hôn nhẹ vào cổ cô: “Em có gì mà anh chưa thấy qua chứ, hửm?”

Ngoài cửa, chị Hy nghe thấy những lời này liền đỏ mặt tía tai, cười lén và đóng cửa lại, vốn còn lo lắng Tống Như sẽ ngủ không ngon bởi đoàn phim đình công, bây giờ Dương Gia Cửu chủ động đến thăm đoàn, trợ lý đặc biệt như cô chắc chắn an tâm.

“Sao anh lại đến đây? Công ty không bận sao?” Tống Như nghiêng đầu và làm nũng.

“Bận.” Dương Gia Cửu bưng mặt cô lên với vẻ ý vị sâu xa: “Nhưng em quan trọng hơn.”

Anh đã hoãn hai cuộc họp và mang tài liệu theo ký tên trên đường đi chỉ vì có thể ở bên cô thêm một đêm, dù chỉ ôm cô không làm gì cả.

“Em rất cảm động.”

Tống Như là một người rất cảm tính, mặc dù mới bắt đầu quen nhau với Dương Gia Cửu nhưng cô tin vào sự chân thành của người đàn ông này, cũng tin họ sẽ có một kết thúc hoàn hảo.

“Trên đường vất vả rồi, đi tắm trước đi, sau đó chúng ta ra ngoài dùng bữa.” Tống Như chống lấy vai của anh, mỉm cười dịu dàng.

“Như vậy thôi sao?” Dương Gia Cửu cau mày, giả vờ tức giận: “Anh cố tình qua đây thăm em, em không bày tỏ một chút à?”

“Tối nay em…” Cô chưa nói hết lời liền bị ôm eo lên, hai chân đột nhiên vọt lên cao, cô ôm chặt lấy Dương Gia Cửu theo bản năng.

“Bây giờ anh muốn liền.” Dương Gia Cửu không đợi cô phản ứng lại, ôm chặt cô bước vào phòng tắm một cách bá đạo, sau đó trau cho cô một nụ hôn không thể cưỡng lại.

Sự ôm ấp và những nụ hôn nóng bỏng bất ngờ khiến cơ thể Tống Như nóng ran lên, cô dựa vào lòng ngực của Dương Gia Cửu, mặc cho hành động của anh nhưng chỉ tắm rửa mà thôi, vẫn chưa đi đến bước đó.

“Gia Cửu… Em…” Tống Như còn thừa lại một chút lý trí.

Tay Dương Gia Cửu vẫn chưa rời khỏi cơ thể cô, giọng nói cực kì quyến rũ, lại gần Tống Như một cách đầy nguy hiểm: “Em thế nào?”

Tống Như nhắm mắt lại, hàng mi run rẩt đang truyền đạt sự mong chờ của cô.

Dương Gia Cửu hiểu lời cô chưa nói xong, sau khi hết lòng tắm rửa giúp cô liền buông tay ra.

Tống Như dần dần mở mắt ra, dựa vào lòng ngực ấm áp của anh.

Vào lúc Tống Như và Dương Gia Cửu đang dùng bữa tối, chị Hy ở kháhc sạn bèn nhận được cuộc gọi đến của Bùi Lạc Phong.

“Làm gì?” Chị Hy bực bội bắt máy lên, nếu không phải Tống Như vẫn ở lại Huy Hoàn một khoảng thời gian nữa thì cô chắc chắn sẽ đưa số điện thoại này vào danh sách đen rồi.

“Cô…” Bùi Lạc Phong nhịn lại cố gắng không phát cáu: “Tống Như còn trong đoàn phim không?”

“Tất nhiên, Tống Như chúng tôi là người kính nghề nhất đấy, không giống nữ minh tinh nào đó, không đóng phim cho tốt mà suốt ngày bận ăn cơm xã giao, leo trèo lên bằng khuôn mặt, à, có lẽ không chỉ nhờ vào khuôn mặt.”

“Tôi không rảnh nghe cô nói bóng gió, bảo Tống Như nghe máy đi.”

Chị Hy bĩu môi, muốn nói chuyện của Dương Gia Cửu ra nhưng Tống Như vẫn chưa muốn làm vậy, cô ho nhẹ vài tiếng, nói một cách qua loa: “Tống Như đi thay dồ rồi, lát hồi phải thảo luận phim với đạo diễn, tối nay cô ấy không có thời gian trò chuyện với Tổng giám đốc Bùi đâu.”

Dứt lời, chị Hy liền cúp máy luôn.

“Chắc chắn là muốn giở trò bởi sự việc video đó rồi, tôi sẽ không cho anh cơ hội phá hỏng buổi hẹn hò của Tống Như đâu.”

Bùi Lạc Phong không liên lạc được với Tống Như, ngồi trong phòng làm việc đến nửa đêm, anh giống như một con kiến trên nồi lẩu vậy, đứng ngồi không yên. Nhìn tin tức trên mạng không ngừng thay đổi nhưng tin tức video của anh và Dương Vũ Mịch luôn đứng ở ba vị trí đầu.

“Chế tiệt, đám người bên bộ phận PR đang làm cái quái gì vậy!” Anh đưa tay quăng hết tất cả tài liệu xuống bàn.

Màn hình điện thoại nhấp nháy liên tục, đều là những tin nhắn Dương Vũ Mịch gửi cho anh nhưng Bùi Lạc Phong không mở một tin nào cả.

Cầm chiếc áo khoác vest lên đi thẳng đến hộp đêm.

Anh cần phải thả lỏng mới có thể miễn cưỡng thở được.

So với sự nôn nóng của Bùi Lạc Phong, Tống Như đã trải qua một đêm vô cùng yên bình và ngọt ngào, cô dịu dàng nằm co người lại trên ghế sofa, cảm thán mà nói: “Ở đây thật tốt, em có thể nắm tay anh, ôm nhau với anh…”

Không cần lo lắng bị phóng viên chụp lén, cũng không cần phải lo những đám phóng viên đó viết bậy.

“Trở về cũng có thể.” Dương Gia Cửu ôm cô vào lòng, khi khoảng cách đến gần, anh hy vọng Tống Như có thể nghe được tiếng tim anh đập vì cô, giọng nói anh rất quyết rũ: “Chỉ cần em đồng ý, anh lập tức sẽ công bố hôn sự của chúng ta.”

Anh đã giao quyền quyết định vào tay Tống Như, người đàn ông như anh có thể làm được tới bước này quả thật không dễ dàng.

“Anh như vậy sẽ chiều hư em đấy.” Tống Như nói không kiêng dè: “Bây giờ em mới biết được đâu là sự cảm động chân thật, đâu là tình yêu đích thực.”

Cô đã không còn dễ dàng cảm động như trước kia nữa nhưng người đàn ông này rõ ràng muốn nuông chiều cô trở thành một công chúa nhỏ.

“Không nuông chiều em thì nuông chiều ai?”

Dương Gia Cửu nghiêm túc nắm tay cô bào lòng bàn tay: “Anh muốn công khai quan hệ của chúng ta hơn em nhiều, nhưng anh càng biết rõ ràng chỉ khi chúng ta trân trọng đối phương mới có thể đi hết cuộc đời này một cách hạnh phúc.”

Tống Như ngẩng đầu nhìn anh: “Em không ngờ người đàn ông có địa vị cao quý như anh lại khao khát một cuộc hôn nhân như vậy, em tưởng anh…”

“Tưởng anh thế nào?” Dương Gia Cửu nheo mắt và hôn lên môi Tống Như lần nữa: “Anh là của em, đừng nghi ngờ về điều này.”

Tống Như hạnh phúc nhắm mắt lại, có anh ở bên cạnh đã đủ rồi.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN