Ảnh Hậu Của Chàng Tổng - Chương 18: Mất phương hướng
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
182


Ảnh Hậu Của Chàng Tổng


Chương 18: Mất phương hướng


“Không! Anh chờ một lát, tôi có thể giải thích!”

Bên cạnh có nhân viên thì thầm nói một câu: “Vừa giả vờ thê thảm, vừa ngủ với chồng chưa cưới của người khác, thật lợi hại.”

“Anh nói gì?” Dương Vũ Mịch buồn bực kêu lên một tiếng, trong đầu hoàn toàn rối loạn.

Người nhân viên này nhìn cô ta: “Sự thật đã bày ra trước mắt rồi, lẽ nào còn là người khác vu oan hãm hại cô sao? Không có kỹ năng diễn xuất thì cũng thôi, không ngờ nhân phẩm của cô lại thấp kém đến vậy.”

“Anh!” Dương Vũ Mịch vội vàng dùng ánh mắt ra hiệu cho trợ lý: “Còn không mau đuổi bọn họ ra ngoài!”

Trợ lý kịp phản ứng, muốn hành động thì nhân viên của tổ đạo diễn đều đã đi rồi.

Dương Vũ Mịch tức giận đến rung cả người, nắm chặt lấy ga giường: “Tống Như, cô thật độc ác!”

Cô ta vội vàng gọi điện thoại tới cho Bùi Lạc Phong, nhưng anh ta đang đau đầu vì chuyện ảnh chụp, tính tình lúc này tất nhiên không tốt lắm.

“Lạc Phong… Em rất sợ!” Dương Vũ Mịch lấy ra giọng điệu quen thuộc, khóc lóc làm nũng.

Nhưng người đàn ông này căn bản không có tâm trạng đâu mà dỗ cô ta: “Công ty đã phái người đi xử lý rồi, sẽ không tạo thành ảnh hưởng gì quá lớn đâu. Nhưng trong thời gian tới, chúng ta vẫn không nên gặp mặt thì hơn.”

“Lạc Phong…”

“Được rồi, em đừng gây chuyện nữa!” Anh ta nghiêm mặt cúp máy, ngồi ở trong phòng làm việc và cảm thấy không biết phải giải quyết thế nào.

Bây giờ Tống Như căn bản không nghe điện thoại của anh ta, thật không biết rốt cuộc cô muốn thế nào mà bằng lòng bỏ qua nữa.

Bỗng nhiên màn hình điện thoại sáng lên. Đó là tin nhắn gửi từ một số điện thoại lạ: “Muốn biết địa chỉ mới của Tống Như thì lập tức đến quán cà phê đường Ngân Đông.”

Đây là tin nhắn của ai gửi tới vậy?

Bùi Lạc Phong không kịp suy nghĩ cẩn thận, lập tức chạy ra ngoài.

Tại phòng riêng trong quán cà phê.

Tống Như và Dương Gia Cửu ngồi đối diện nhau, mùi cà phê thơm thuần khiết nhẹ nhàng lan tỏa trong không trung.

“Hắn tới rồi.” Dương Gia Cửu nhìn về phía cửa, trầm giọng nói.

Anh muốn biết bước tiếp theo của Tống Như sẽ làm gì.

Tống Như thản nhiên “Ừm” một tiếng, tiếp tục xem tin tức trên điện thoại di động, không hề có ý nhìn Bùi Lạc Phong ở bên ngoài.

“Em không gặp à?” Ánh mắt anh vẫn nhìn gương mặt Tống Như, vẻ đẹp trên người cô gái này đầy khoa trương mà lại bình thản, mê người giống như vòng xoáy vậy.

“Em không định gặp anh ta, chỉ muốn tăng chút thú vị cho trò chơi này mà thôi.”

Dương Gia Cửu cong môi cười nhạt: “Anh còn tưởng em cố ý hẹn anh, không người vì người đàn ông khác.”

“Không phải!” Ở trước mặt anh, Tống Như vĩnh viễn không thể nén được tình cảm thật sự của mình. Cô vừa hoảng loạn lại vừa khẩn trương giải thích, nghe giọng nói trầm lặng của anh, trái tim cô lại đập chậm mất nửa nhịp.

“Vậy thì là gì?” Dương Gia Cửu tiến hành hỏi theo tuần tự, tay giữ lấy cô, động tác ngang ngược: “Nói.”

“…Em chỉ muốn gặp anh.” Tống Như chưa từng nói với người đàn ông naog như vậy. Khác với ở trước ống kính máy quay, cô nói xong mấy từ này thì gương mặt đã đỏ bừng, trái tim đập thình thịch.

Cho dù cô rất xấu hổ nhưng mỗi từ đều rất chân thành.

“Vậy sao em ngồi xa thế?” Đôi môi mỏng của Dương Gia Cửu khẽ nói rồi đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Tống Như, ôm lấy vai của cô.

Tống Như ngoan ngoãn dựa ở trong ngực anh, cười tươi.

Từ góc độ của bọn họ có thể thấy rõ ràng tình hình trong đại sảnh, thấy Bùi Lạc Phong đang ngồi lo lắng chờ đợi. Bao nhiêu lần cô thức trắng đêm chờ anh ta, khi trái tim chân thành của cô bị anh ta giẫm đạp trên mặt đất, cô ngu xuẩn như vậy đấy.

Đại khái khi đó Dương Vũ Mịch đang nằm ở trên giường của anh ta!

Dương Gia Cửu nhìn người phụ nữ bên cạnh, im lặng không nói.

“Có phải em quá ngây thơ không?” Tống Như từ trong lòng ngẩng đầu hỏi.

“Ừ” Dương Gia Cửu nghiêng đầu nhìn gương mặt của cô. Không thể không nói cách làm của cô giống như một đứa trẻ, nhưng anh có thể thấy được quyết tâm của cô.

“Nhưng anh cảm thấy người phụ nữ trẻ con như vậy càng thích hợp với anh hơn.” Dương Gia Cửu tự nhiên cầm cốc cà phê trên bàn lên.

Tống Như khẽ nói: “Đó là của em…”

Dương Gia Cửu vẫn uống, nhìn dấu môi đỏ mờ nhạt trên miệng cốc nói: “Đây có tính là hôn gián tiếp không?”

Tống Như xấu hổ, gò má ửng hồng, dường như đã hiểu được ẩn ý trong ánh mắt của anh, cô chậm rãi nhắm mắt lại, chờ đợi nụ hôn của anh.

Dương Gia Cửu không do dự nữa, nghiêng người cúi đầu. Người phụ nũe này dường như là kiếp nạn đã đạnh sẵn trong cuộc đời anh. Vừa gặp được cô là anh rất khó có thể khống chế bản thân không tới gần cô, không ôm cô được.

Anh làm sao nỡ nhìn người vợ yểu điệu của mình bị đám người rác rưởi kia bắt nạt được. Chỉ có thể là Tống Như bắt nạt bọn họ thôi!


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN