Ảnh Hậu Của Chàng Tổng - Chương 15: Thăm bệnh
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
187


Ảnh Hậu Của Chàng Tổng


Chương 15: Thăm bệnh


“Công ty của chúng ta làm sao có thể ký hợp đồng với loại ngôi sao hết thời như cô chứ? Cô nhanh thu dọn đồ đạc rồi đi, đừng làm ảnh hưởng đến tiền đồ của chúng tôi nữa.”

Tống Như quan sát bọn họ, trẻ tuổi, dáng người đẹp nhưng không có nghĩa là có thể nổi tiếng được… Cô không có cách nào khống chế được dư luận trên mạng nhưng ít nhất có thể làm cho trước mặt mình được thanh tĩnh, không phải người nào cũng có thể tùy tiện bắt nạt cô.

“Muốn nổi tiếng thì trước hết phải học cách làm người đã.” Cô gọi điện thoại tới văn phòng của Bùi Lạc Phong: “Có mấy người mới ở công ty bàn luận chuyện em thế thân Dương Vũ Mịch, em thấy điều này không tốt lắm cho danh tiếng của công ty. Nếu như các cô ấy nói lung tung ở trên chương trình phát sóng trực tiếp thì có thể sẽ khiến cho nhừn vất vả của anh bị uổng phí đấy.”

“Anh sẽ lập tức qua đó!” Từ bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Bùi Lạc Phong.

Năm phút sau, Bùi Lạc Phong dẫn theo thư ký chạy tới, lập tức tuyên bố cấm ba người mới kia không được nhận bất kỳ hoạt động gì trong thời gian ngắn, cấm túc toàn diện.

Ba người kia cúi đầu không ngừng xin lỗi Tống Như, sợ đến mức mặt trắng bệch.

“Chị Tống Như, xin lỗi, bọn em biết sai rồi!”

Tống Như không để ý bọn họ, nói giống như tự giễu: “Xem ra, bây giờ ai cũng có thể cười ở trên đầu tôi. Hay là tôi chính thức rời khỏi giới giải trí, trở về kế thừa tài sản nhà họ Tống, ít nhất không ai dám khinh thường tôi.”

Cô không phải là một người thích tranh đấu cùng người khác, nhưng nếu như người khác cứ muốn bắt nạt cô, cô sẽ không nương tay.

“Tống Như, em đừng gây ầm ĩ nữa. Vừa lúc anh có việc muốn làm phiên fem đây.” Vẻ mặt Bùi Lạc Phong trầm xuống, kéo cô lại: “Cho dù đạo diễn Trần đồng ý để cho Vũ Mịch diễn vai Trần Nhi kia, nhưng lần nào cô ấy cũng diễn không tốt. Em đi dậy cho cô ấy một chút nhé? Anh sẽ bảo cô ấy nói giúp vài lời trước mặt đạo diễn Trần, có lẽ cũng có thể kiếm cho em một vai diễn nhỏ.”

Tống Như cố nén tức giận trong lòng mới không mắng ra tiếng.

Bùi Lạc Phong thật sự coi cô là như nhược, yếu đuối dễ bắt nạt à, chắc hẳn ý này là do Dương Vũ Mịch nói với anh ta, muốn mượn cơ hội để sỉ nhục Tống Như. Chỉ là… không ngờ Bùi Lạc Phong nói ra miệng được!

“Vũ Mịch diễn tốt cũng có lợi cho công ty và cho anh. Em cứ xem như là vì anh, em cố gắng dạy cho cô ấy, cũng làm dáng một chút cho bên ngoài xem. Bọn em đều là nghệ sĩ của công ty, quan hệ quá căng thẳng, truyền đi trước sau đều không tốt.”

Bùi Lạc Phong cũng chỉ làm theo ý của Dương Vũ Mịch, thuận miệng nhắc tới, không ngờ Tống Như thật sự đồng ý.

“Được, anh dẫn em qua đi.” Tống Như lập tức nhận lời, hoàn toàn không do dự.

“Tốt quá, anh đã biết em rất ân cần mà.”

Ân cần à?

Tống Như cười rất thản nhiên, theo Bùi Lạc Phong lên xe. Cô sẽ chỉ ân cần với người xứng đáng thôi. Người như hắn và Dương Vũ Mịch thì không xứng.

Mà vào lúc này, ai thua ai thắng còn chưa chắc đâu?

Nhận được vai nữ số 3 thì có thể xem là ảnh hậu à? Ai nói cho cô biết thế?

Dọc đường đi, Bùi Lạc Phong đều nghịch điện thoại, có lẽ đang nhắn tin với Dương Vũ Mịch. Tống Như ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa kính, vừa vặn đi qua công ty của Dương Gia Cửu.

“Lạc Phong, xét vè thực lực thì Giải trí Huy Hoàng và Giải trí Đại Thiên, ai lợi hại hơn?”

“Cái này à… Trước mắt Đại Thiên vẫn là công ty giải trí có thực lực nhất.” Bùi Lạc Phong trả lời thật.

Trợ lý của Bùi Lạc Phong ngồi ở phía trước nói một câu: “Cậu Phong, sang năm chúng ta chắc chắn có thể vượt qua Đại Thiên. Chờ Vũ Mịch nhận được ảnh hậu, tất cả đều không thành vấn đề.”

Tống Như không để ý đến bọn họ. Người đàn ông kia làm sao có thể để cho tùy tiện ai đó vượt qua được chứ?

Chỉ dựa vào chút mánh khóe này của bọn họ, có qua mấy đời nữa cũng không thể làm được. Trong giây lát, Tống Như tự nhiên cảm thấy cô hơi nhớ mong gương mặt đẹp trai đến lạ thường kia, nhớ tới nụ hôn và sự dịu dàng của anh…

Khi trong đầu hiện lên dáng vẻ của anh, trong mắt Tống Như đầy ý cười. Chỉ là Bùi Lạc Phong vẫn đang cố dỗ Dương Vũ Mịch, căn bản không để ý tới cô.

Chờ tới lúc xe chạy đến đầu đường kế tiếp, Tống Như cúi đầu nhìn một tin nhắn chưa đọc trên điện thoại.

“Mọi chuyện đều đã làm xong, ảnh chụp có thể để lộ ra bất kì lúc nào.”

Chị Hy làm viện, quả nhiên khiến người ta yên tâm.

Tống Như không nhắn tin lại cho chị Hy, xuống xe như không có chuyện gì xảy ra, đi đến phòng bệnh của Dương Vũ Mịch.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN