Ảnh Hậu Của Chàng Tổng - Chương 11: Đối mặt giằng co
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
189


Ảnh Hậu Của Chàng Tổng


Chương 11: Đối mặt giằng co


Sáng sớm hôm sau, Tống Như lại nhận được điện thoại của chị Hy.

“Bây giờ chủ đầu tư đang gây sự với Bùi Lạc Phong. Danh tiếng của giải trí Huy Hoàng không còn lớn như trước. Hơn nữa, bởi vì liên quan tới dư luận nên Dương Vũ Mịch phải thoái thác vài chương trình đã được thu xếp trước. Tống Như, em chống đỡ qua giai đoạn thứ nhất rồi.”

Trong giọng nói của chị Hy khó giấu được vẻ vui sướng.

Cô ấy đi theo bên cạnh Tống Như, sớm đã không quen nhìn thủ đoạn xấu xa của những người đó. Bọn họ có kết quả hôm nay là do bọn họ tự chuốc họa vào thân.

Tống Như biểu hiện đặc biệt bình tĩnh trước kết quả này.

“Vậy còn chuyện vai diễn kia thế nào?” Cô làm như vậy cũng là bất đắc dĩ, hy vọng sẽ không ảnh hưởng đến đạo diễn Trần.

“Còn chưa có kết luận.”

“Được rồi, chị Hy, chị tạm thời tránh đi đã. Em nghĩ Bùi Lạc Phong nhất định sẽ gây phiền phức cho chị.” Tống Như hiểu rõ phong cách làm việc của Bùi Lạc Phong hơn bất cứ ai.

Cô sẽ không ngốc đến mức để người khác lợi dụng, xem mình là quân cờ.

Sau khi Tống Như tắt máy liền mỉm cười nhẹ nhõm.

Người đàn ông ngồi đối diện cô khẽ cong mày kiếm: “Nếu như cần anh ra tay, em cứ nói bất cứ lúc nào.”

“Dạ!” Tống Như gật đầu đồng ý đầy tự nhiên. Trải qua tối hôm qua, cô đã không cần xem anh là người ngoài nữa.

Sự thoải mái và không từ chối của cô làm cho Dương Gia Cửu rất hài lòng.

“Một lúc nữa em phải đi tới công ty hợp, anh chăm sóc tốt cho mình đấy.”

Tống Như mỉm cười và lên tiếng trả lời. Bọn họ đều đặc biệt đối với nhau, cảm xúc hiểu nhau, luyến tiếc lẫn nhau quấn quýt xung quanh căn phòng, đầy hơi thở của hạnh phúc.

Tống Như nhìn đồng hồ. Cô cũng nên xuất hiện rồi, nếu không thì làm sao có thể khiến cho chuyện này ầm ĩ hơn được!

Chìa khóa của trò chơi này phải nằm ở trong tay cô, lại để cho Bùi Lạc Phong xem cô chuyển bại thành thắng như thế nào!

Vào lúc mọi người trong giải trí Huy Hoàng đều bận rộn từ trên xuống dưới, khi Bùi Lạc Phong tuyên bố có đào ba mét đất cũng phải tìm được cô, Tống Như đã chủ động xuất hiện ở cửa lớn công ty.

Cô mặc chiếc váy bò liền thân gọn gàng, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản nhưng đầy sức sống, vẻ mặt rạng rỡ đi vào văn phòng của Bùi Lạc Phong.

Thư ký của Bùi Lạc Phong cũng há hốc mồm: “Cô Tống Như!”

Vẻ mặt Tống Như vẫn bình thường, tự nhiên ngồi ở trên sô pha, hoàn toàn không để ý đến Bùi Lạc Phong bên cạnh.

Lúc này Bùi Lạc Phong tức giận quát một tiếng: “Em còn dám trở về à? Em xem chuyện tốt em đã làm đi!”

Hắn ném tờ báo hôm nay xuống đất, trên trang đầu chính là tin tức Dương Vũ Mịch bỏ ra số tiền lớn để mua vai diễn.

“Em có biết công ty đã ném bao nhiêu tiền lên trên người Vũ Mịch không? Em có biết, nếu không có cách nào tẩy trắng cho cô ấy, công ty sẽ tổn thất tới mức nào không?”

Tống Như cố ý chớp chớp mắt, làm ra vẻ hoàn toàn không biết gì: “Lạc Phong, anh đang nói gì? Sao em nghe, chẳng hiểu gì thế?”

“Chị Hy cũng dám diễu vỏ dương oai ở trước mặt anh, em còn cố ý giả vờ ngu ngốc với anh sao? Chơi vui lắm à? Nếu em có ý kiến gì thì có thể sớm nói với anh, cần gì phải dùng thủ đoạn như vậy để chỉnh Vũ Mịch, chỉnh anh, chỉnh cả công ty chứ?”

Tống Như nghe từng tiếng chất vấn này, nhớ lại trước đây anh ta đã từng vì Dương Vũ Mịch mà lớn tiếng ầm ĩ với cô như vậy. Khi đó, sao cô không thể nhìn thấy rõ được trái tim của người đàn ông này chứ? Sự quan tâm và muốn bảo vệ của anh ta vẫn luôn chỉ dành cho một mình Dương Vũ Mịch thôi!

“Lạc Phong, em thật sự không hiểu anh đang nói gì cả. Chúng ta đã sắp kết hôn rồi, em làm sao có thể hại anh, hại công ty đượ chứ? Điều này chẳng có lợi gì cgo em cả.” Tống Như giả vờ bất lực, vẻ mặt đặc biệt đơn thuần.

“Được!” Bùi Lạc Phong hít sâu một hơi, anh ta căn bản không biết có phải Tống Như đang diễn trò hay không: “Vậy em nói cho anh biết, hai ngày nay em đi đâu vậy? Vì sao sau khi em bị người ta vạhc trần thân phận, anh tìm mãi vẫn không tìm được em?”

Ánh mắt Bùi Lạc phong vẫn nhìn chằm chằm vào Tống Như như muốn nuốt sống cô.

“Em…” Tống Như ho khan vài tiếng: “Ngày đó ở trường quay có nhiều phóng viên như vậy, em thật vất vả mới thoát khỏi bọn họ. Nếu như lúc đó em quay về tìm anh luôn thì nhất định sẽ bị người ta phát hiện ra chuyện này có liên quan đến anh.”

“Thật à? Nhưng em làm như vậy khiến cho anh rất bị động, em biết không?” Bùi Lạc Phong rất tức giận, nhưng không dám nói quá nặng lời. Mấy năm qua, anh ta lợi dụng Tống Như bao nhiêu lần, trong lòng anh ta đều biết. Nếu cô thật sự phản bội anh ta thì đúng là tổn thất nặng nề đối với công ty.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN