Ảnh Hậu Của Chàng Tổng - Chương 10: Thẳng thắn với nhau
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
189


Ảnh Hậu Của Chàng Tổng


Chương 10: Thẳng thắn với nhau


Chuyện phát triển đến như bây giờ, Bùi Lạc Phong thậm chí chưa từng gọi một cuộc điện thoại nào cho cô, điều đó đủ để chứng minh người đàn ông kia không đáng để cô lưu luyến, cô cũng tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

Dương Gia Cửu phải thừa nhận, anh giữ người phụ nữ này ở bên cạnh mình là một quyết định không tồi.

Tống Như thản nhiên cười. Ở trước mặt anh, cô lựa chọn là một tờ giấy trắng, kết hôn không phải là một nghi thức. Cho dù bọn họ quen biết không lâu nhưng Tống Như có thể cảm nhận được một lực hút cô tới gần người đàn ông này.

“Thưa ngài, đồ ngài căn dặn chuẩn bị đã được đưa đến phòng ngủ và phòng tắm.”

Người giúp việc cung kính nói.

Tống Như nắm chặt dao nĩa trong tay, trong lòng dường như có con nai nhỏ đang chạy loạn, nhìn Dương Gia Cửu mà gương mặt nhỏ nhân chợt đỏ bừng.

Đêm tân hôn!

Tống Như theo sau lưng Dương Gia Cửu chậm rãi đi vào phòng ngủ. Cả gian phòng đều là những cánh hoa hồng và những ngọn nến màu. Cô đã sớm chuẩn bị kỹ càng, nhưng khi thật sự đi tới bước này vẫn cảm thấy sợ hãi và khẩn trương.

Hai chân cô giẫm lên tấm trải thảm màu vàng nhạt mềm mại và ấm áp, cũng cảm nhận được sự dịu dàng của người đàn ông nhìn như lạnh lùng, hà khắc này. Sự sắp xếp của anh là muốn làm cho cô được thoải mái hơn.

Dương Gia Cửu nhìn thấy phản ứng của cô thì thản nhiên mở miệng nói: “Anh đi tắm trước, em có thể chuẩn bị một lát. Anh hy vọng em có thể không ngại làm mợ chủ Dương. Nếu như em muốn chờ thêm, tối nay, anh sẽ không làm gì cả.”

Lời của anh ấm áp như vậy, nhưng cuộc hôn nhân này là lựa chọn của bản thân Tống Như. Quan hệ của bọn họ là ngang hàng. Cô không thể để cho Dương Gia Cửu phải chịu trách nhiệm vì quá khứ của mình được.

Tống Như lấy hết can đảm giơ cổ tay lên nắm lấy áo sơ mi của anh.

Một giây tiếp theo, cô hơi nhón chân lên chạm vào môi của anh. Sau một chút dừng lại ngắn ngủi, Tống Như đang muốn thể hiện tấm lòng của mình thì anh đã kéo vào lòng. Tiếp theo trời đất quay cuồng, cô bị anh ôm lấy vòng eo, ngã vào trên chiếc giường mềm mại.

Giọng nói của Dương Gia Cửu đầy kìm nén lại thâm trầm vang lên: “Em thật sự đã chuẩn bị xong rồi sao? Qua đêm nay, em sẽ không có khả năng quay đầu lại nữa đâu.”

Qua lòng bàn tay, hơi nóng trên người anh được truyền đến trên người cô, anh nhíu mày, chờ Tống Như trả lời.

“Em tin anh sẽ không làm em phải gối hận.”

Anh không chờ nữa, cúi đầu hôn cô thật sâu, sự dịu dàng và ngang ngược của anh hòa lẫn với nhau, tiếng thở gấp gáp quấn quýt trong không khí.

Trái tim và linh hồn Tống Như đều bị thêu đốt, từ trước đến nay cô chưa từng biết tới cảm giác giống như điện giật này.

Cô cố gắng hết sức phối hợp với anh, trông ánh mắt si mê đã hiện ra sự xúc động, bỗng nhiên cô nhận thấy động tác của anh chợt dừng lại, anh dịu dàng ôm lấy cô, từng nụ hôn phớt nhẹ của anh hạ xuống và gọi tên cô.

“Tống Như…”

“Vâng?” Tống Như giơ tay ôm cổ của anh, khẽ hỏi.

Dương Gia Cửu hít sâu một hơi, cố làm cho dục vọng trong lòng bình tĩnh lại. Anh chưa từng nghĩ tới đây sẽ là lần đầu tiên của Tống Như, cảm giác vừa rồi… làm cho nah kinh ngạc, nhưng anh cũng nhanh chóng đưa ra quyết định.

Anh không cần vội vàng nắm giữ một đêm đáng quý như vậy.

Chỗ bờ vai rộng của anh chỉ còn cách cô trong gang tấc: “Tối nay em rất đẹp, nhưng anh không muốn làm em bị thương, hay là để… lần sau đi.”

“Em… em làm gì khiến cho anh không hài lòng sao?” Tống Như cho rằng mình đã làm gì sai nên dè dặt hỏi.

Dương Gia Cửu mặc quần áo lại, cố gắng ép xuống dục vọng của mình: “Về sau em vẫn nên nói sớm cho anh biết chuyện này, nếu không anh làm tổn thương đến em thì sao?”

“Vừa rồi chúng ta rốt cuộc có…chuyện kia không?” Tống Như nhìn dáng vẻ anh khẩn trương thì không nhịn được liền hỏi.

“Bất kể có hay không, em đều là mợ chủ Dương của anh.” Dương Gia Cửu nói xong liền bế Tống Như lên và đi vào nhà tắm: “Thuận tiện để cho anh kiểm tra xem em có bị thương không?”

Tống Như bật cười, giãy giụa: “Vì sao anh lại tốt với em như vậy?”

Màu mắt anh dần sẫm lại, bỗng nhiên nghiêm mặt nhìn cô: “Đây là số phận, cho dù bỏ lỡ thì anh vẫn có được em.”

Sự bất ngờ vàn ngang ngược của anh làm cho cô ấm lòng. Anh đã thật sự nói ra suy nghĩ của mình, không phải chính là không phải, điều đó rất hợp với Tống Như.

Cô bằng lòng làm con mèo nhỏ trong lòng anh, chìm đắm trong sự ngang ngược lại dịu dàng của anh.

Chỉ có hai bên quý trọng nhau, thẳng thắn với nhau, mới có thể làm cho hai trái tim càng gần với nhau.

Ít nhất cho đến bây giờ, Tống Như cũng không hối hận vì hành vi chủ động bước về phía anh.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree.com. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN